Quantcast
Channel: Điểm Tin & Tư Liệu(Người Lót Gạch)
Viewing all 6664 articles
Browse latest View live

TS Trần Đình Bá--Đường bay vàng “bóc bài” Cục hàng không VN “đốt” 300 triệu USD/năm?

$
0
0

Đường bay vàng “bóc bài” Cục hàng không VN “đốt” 300 triệu USD/năm?

 
(Kiến Thức) - Từ "đường bay vàng",  TS Trần Đình Bá chỉ rõ Cục Hàng không VN đã "đốt trên trời" 300 triệu USD mỗi năm của tất cả các hãng hàng không.
Đường vòng gần hơn đường thẳng
- Cảm giác của ông thế nào khi Bộ trưởng Đinh La Thăng chính thức đặt vấn đề "đường bay vàng" với Campuchia, giao các cơ quan liên quan nghiên cứu triển khai phương án mở đường bay thẳng Hà Nội - TPHCM qua không phận Campuchia?
Đây không chỉ là việc khai thông đường bay mà còn là khai thông tư duy. Nó cho thấy sự coi trọng ý kiến các nhà khoa học của Bộ trưởng Đinh La Thăng. Nó cũng xuất phát từ thực tế ngành hàng không đang thua lỗ nặng quá, cần thiết phải có giải pháp để khắc phục.
- Nguyên lý "đường bay vàng" do ai đề xuất, các tính toán được đưa ra như thế nào?
Cựu phi công Mai Trọng Tuấn, một người tâm huyết với hàng không đã đưa ra sáng kiến đường bay thẳng Hà Nội - TPHCM (Đường bay Vàng) vào 2009 giúp rút ngắn 200km đường bay, tiết kiệm khoảng 15 phút bay. Nhưng ngay sau đó, nhóm chuyên gia cao cấp của Vietnam Airlines tính ra con số chặng bay rút ngắn được 111km và 9 phút bay nếu sử dụng đường bay thẳng của cựu phi công Mai Trọng Tuấn. Trong khi đó, con số tính toán hiệu quả kinh tế nếu áp dụng chặng bay thẳng này của Cục Hàng không là 50km và chỉ tiết kiệm được 2,5 phút bay.
- Vì sao "đường bay vàng" có từ 2009 mà mãi cho đến nay mới được khởi động?
Một sự thật cay đắng là các cán bộ ở Cục Hàng không Việt Nam đang nhầm lẫn "chết người" vì một kiểu tư duy khoa học nặng về "định tính" mà không chịu tính toán về "định lượng". Họ vẫn bảo thủ. Tất cả các cách tính trên đều theo phương pháp số học, bằng cách cộng các đoạn gấp khúc trên đường bay hình quả chuối rồi trừ đi đường thẳng nối 2 điểm Hà Nội - TPHCM để ra được các con số 200km, 111km  và 50km, để nói rằng đó là hiệu quả tiết kiệm.
- Trong suốt quá trình đó, "đường bay vàng"đi đến các cơ quan chức năng như thế nào?
Cả 2 cuộc hội thảo về "đường bay Vàng" theo chỉ đạo của Thủ tướng vào tháng 8/2009 và ngày 9/12/2009 đã hoàn toàn thất bại vì không đơn vị nào chịu nghe đơn vị nào và kết quả là sau đó Cục Hàng không Việt Nam đã  làm công văn đề nghị Thủ tướng ra quyết định "Ngừng nghiên cứu đường bay Vàng" vào giữa tháng 12/2009. Lý do là bởi mỗi bên đều đưa ra một lý lẽ khác nhau, thành ra lùm xùm đến giờ.
- Quan điểm của Cục Hàng không Việt Nam là?
Đây là sai lầm nghiêm trọng nhất của các chuyên gia Cục Hàng không Việt Nam khi không chịu lắng nghe, mà vẫn bảo thủ với kết luận "bay vòng vẫn hiệu quả hơn bay thẳng". Ai đời đường vòng lại gần hơn đường thẳng. Họ bảo thủ và chưa quan tâm đến ý kiến các nhà khoa học.
 
TS Trần Đình Bá, Hội Kinh tế và Vận tải Đường sắt Việt Nam, Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam nói về “đường bay vàng”. 
 
"Đốt" 300 triệu USD     
- Vậy thì đường bay vòng hiện nay ta đang sử dụng có từ bao giờ?
Có từ thời vua Bảo Đại và cũng chỉ là đường bay mang tính ước lượng chứ không dựa trên tính toán hiệu quả nào. Thời đó là những chiếc "máy bay bà già" với tốc độ 120 - 200km/h, chỉ bay vòng vòng trong nội địa. Ngành hàng không sử dụng lại đường bay đó với suy nghĩ đó là đường bay nội địa, không phải trả phí cho quốc gia nào. Mà cũng chỉ có ở Việt Nam, việc sử dụng đường hàng không trong nước là không phải đóng thuế. Đúng kiểu "bay chùa", đường ta ta cứ bay.
- Theo ông thì việc duy trì đường bay vòng tác động thế nào đến ngành hàng không?
Đường bay Hà Nội - TPHCM có tần suất cao nhất 100 chuyến ngày/đêm mà hiệu quả chỉ đạt 73,2% còn lãng phí tới 26,8%, thời gian bay lãng phí là 26 phút. Tính bình quân đường bay này đang gây lãng phí tới 25% chí phí sản xuất. Riêng đường bay Hà Nội - Cần Thơ lãng phí tới 28,1%, đường bay Hà Nội - Phú Quốc lãng phí tới 38%. Con số lãng phí hằng năm tính được trên 25.000 giờ bay, gần bằng với tuổi thọ sử dụng của một chiếc máy bay Airbus A330, thời giá hiện nay là 175 triệu USD.
- Thiệt hại đúng là quá lớn?
Mỗi năm hàng không "đốt" gần một chiếc máy bay trị giá 150 triệu USD, kèm theo đó là "đốt" lãng phí trên 60.000 tấn nhiên liệu, phải trả 25.000 giờ bay cho phi công ngoại, chi phí cho phi công, tiếp viên, nhân viên bay... thì Cục Hàng không Việt Nam đã "đốt trên trời" 300 triệu USD mỗi năm của tất cả các hãng hàng không.
- Vậy đổi mới đường bay có cứu được ngành hàng không?
Mọi doanh nghiệp muốn làm ăn có lãi phải tính được chính xác bài toán hiệu quả kinh tế giữa đầu vào, đầu ra... chi phí nhiên liệu nhân công, hao mòn thiết bị máy móc bằng "định lượng" chính xác từng giây từng phút, từng đồng hẳn hoi mà không phải là hời hợt theo kiểu "định tính". "Đường bay vàng" chắc chắn sẽ cứu ngành hàng không, còn người dân thì có quyền sử dụng dịch vụ hàng không với giá rẻ hơn nhiều so với hiện nay.
- Ông nói về ngành hàng không như vậy có quá lời?
Không hề. Hàng không Việt Nam đang thực sự bị khó khăn  bởi quan điểm "bay vòng kinh tế hơn bay thẳng". Lâm vào khó khăn như hiện nay cũng là vì tư duy đó.
- "Đường bay vàng" có phải là chìa khóa cứu vãn ngành hàng không?
Tôi tin rằng nó chính là chiếc chìa khóa vàng. Nếu không mau chóng áp dụng, đổi mới, ngành hàng không sẽ sớm thua lỗ nặng.
Hàng không Việt Nam vẫn tụt hậu 
- Ông có so sánh gì Hàng không Việt Nam với các nước trong khu vực và thế giới?
Có thể nói là tụt hậu trong khu vực, có chất lượng phục vụ thấp nhất so với các nước trong Asean. So với cả thế giới, có lẽ nó cũng nằm trong những nước tụt hậu.
- Tụt hậu ở những yếu tố nào thưa ông?
Tụt hậu ở chất lượng phục vụ, chậm chuyến, hủy chuyến liên tục. Năng lực vận tải ở một đất nước 90 triệu dân mà chỉ được có 12 triệu hành khách mỗi năm là quá ít, không đủ để nuôi 3,5 vạn nhân viên hàng không. Trong khi đó, đa số quốc gia, lượng vận chuyển phải gấp đôi gấp ba dân số. Gần nhất là Singapore có dân số khoảng 3 triệu người mà mỗi năm vận chuyển trên 30 triệu lượt hành khách.
- Người ta ít đi máy bay là vì giá của nó khá cao so với các phương tiện khác?
Đúng thế, giá quá cao. Hơn nữa là không có nhiều máy bay để sử dụng. Mà trong khi đó họ lại đang lãng phí hàng nghìn giờ bay mỗi năm. Nếu năm 2012 mà áp dụng "đường bay vàng" thì đến giờ tình trạng thua lỗ của ngành hàng không đã không đến mức thê thảm như thế này. 
- Ở góc độ kinh doanh thì ngành hàng không sẽ phải chào đón các giải pháp mang lại lợi nhuận chứ?
Đương nhiên là thế.
- Sao họ chưa làm thế?
Họ chẳng được gì cả. Một giải pháp mang lại hiệu quả kinh tế, lợi ích cho đất nước mà họ lại không áp dụng.
- Khi điều chỉnh đường bay thẳng qua không phận Campuchia thì chúng ta sẽ phải đóng phí?
Phí này so với lãng phí chúng ta đang có không đáng là bao nhiêu. Mỗi chuyến bay thẳng Hà Nội - TPHCM chúng ta đang lãng phí 5.000USD, trong khi đó phí cho mỗi chuyến bay phải đóng là 700USD. Thế thì ai có lời hơn?
- Nhưng khi điều chỉnh như vậy thì an ninh hàng không có đảm bảo?
Câu hỏi đó rất buồn cười. Bây giờ xu thế hội nhập rồi, các quốc gia cùng nhau hợp tác khai thác vùng trời phát triển kinh tế. Các nước khác họ cũng làm như vậy mà.
- Ông đeo đuổi "đường bay vàng" khá nhiều năm rồi, có người bảo ông làm thế để đánh bóng tên tuổi thôi, ông nghĩ gì?
Tôi chỉ có mục đích duy nhất là cứu được ngành hàng không khỏi phá sản, giảm thiểu tai nạn và áp lực lên giao thông đường bộ vì khi người ta đi máy bay nhiều hơn thì tai nạn đường bộ sẽ giảm.
- Xin cảm ơn ông!
Khoa học phải nói bằng định lượng, bằng chứng cứ, số liệu đủ căn cứ. Nếu để đánh bóng tên tuổi thì tôi có nhiều cách, không cần phải vất vả đến thế. Tôi tin, Bộ trưởng Đinh La Thăng đã nhìn ra cái lợi của "đường bay vàng" nên mới hành động như vậy.
 
Tô Hội (Thực hiện)
http://kienthuc.net.vn/tien-vang/duong-bay-vang-boc-bai-cuc-hang-khong-vn-dot-300-trieu-usdnam-382792.html 

Thanh trừng của Tập Cận Bình (Chu chi Nam và Vũ văn Lâm)

$
0
0

01-09-2014

Thanh trừng của Tập Cận Bình

Chu chi Nam và Vũ văn Lâm/ Ba Sàm  
Từ ngày lên ngôi tới nay, chưa đầy 2 năm, Tập cận Bình đã làm nhiều đợt thanh trừng, từ nhỏ tới lớn, mà người Trung cộng cho rằng từ việc đập ruồi cho đến giết hổ, dưới danh nghĩa chống tham nhũng, nhưng thực tế là củng cố quyền lực, tiêu diệt tất cả những người chống đối mình, chống đối trước đây cũng như chống đối hiện nay.

 Việc thanh trừng này đang nhằm vào một con hổ lớn, Chu vĩnh Khang, đã từng là nhân vật đầy quyền thế của Trung cộng. Liệu cuộc thanh trừng này có dám động đến Giang trạch Dân, cựu Chủ tịch nước, cựu Tổng bí thư đảng, con hổ lớn nhất. Đây là câu hỏi mà nhiều nhà báo Trung cộng và ngoại quốc đang đặt ra. Chúng ta hãy xem xét từ diễn tiến sự việc cho tới nguyên nhân rồi đưa ra một vài tiên đoán khiêm nhượng cho vấn đề. 

  I ) Tập cận Bình, ông là ai 

  Ông sinh vào ngày 01/6/1953, tại Bắc Kinh, nhưng quê quán thật của ông là ở Thiểm tây, con của ông Tập trọng Huấn (1913 -2002). Ông vào đảng Cộng sản lúc 16 tuổi, có học trường Thanh hoa, trường đào tạo cán bộ cao cấp của đảng. Nhiều báo chí ngoại quốc và ngay cả báo chí Hồng công, Trung cộng cho rằng ông Tập trọng Huân là một trong 8 đại gia của đảng, được lập ra bởi Đặng tiểu Bình, để tránh việc chuyển quyền một cách bạo động, đẫm máu. Thực ra không phải vậy, Tập trọng Huân là một trong những phó Thủ tướng thời họ Đặng nắm quyền, nhưng không nằm trong 8 đại gia. Đó là : 1) Đặng tiểu Bình (1905 – 1997), 2) Dương thượng Côn (1907 – 1998), 3)Văn Chấn (1908 – 1993), 4) Trần Vân (1905 – 1995), 5) Lý tiên Niệm (1909 – 1992), 6) Bành Chân (1902 – 1997), 7) Tống nhiệm Cùng (1909 – 2005), 8) Bạc nhất Ba (1908 – 2007), cha của Bạc hy Lai. Nhiều nhà báo, nhất là ở Trung cộng và Việt cộng, khen ông là người có nhiều bằng cấp, nào là cử nhân chính trị học, kỹ sư hóa chất, thạc sĩ và tiến sĩ luật. Họ còn khen ông là người thận trọng, kín đáo. Tuy nhiên điều đó cũng nói nên mặt trái của nó : Đó là nhiều bằng cấp, chứng tỏ là ham danh, nhất là hiện nay ở Trung cộng và Việt Nam, bằng cấp giả đầy đường, mua bằng lợi hay dùng quyền thế để có bằng, nhưng thực tài học chẳng có gì. Một con người thận trọng, kín đáo thường là một con người ít cởi mở, thâm độc, hay đá giò lái, hay đâm sau lưng. Có người cho rằng ông là tay em của Giang trạch Dân. Quả đúng như vậy. Họ Giang đã cài họ Tập vào làm nhân vật thứ nhì của nhóm lãnh đạo Trung cộng trong suốt thời gian Hồ cẩm Đào làm Tổng bí Thư và Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân Ủy hội, với ý đồ là kiểm soát họ Hồ và trong tương lai, khi họ Hồ không còn tại chức, họ Tập lên ngôi, thì họ Giang dễ dàng khống chế, sai khiến họ Tập. Nhưng có lẽ tình hình hoàn toàn đi ngược lại những dự đoán của Giang trạch Dân. Từ ngày Tập cận Bình lên ngôi tới nay, chưa đầy 2 năm, từ cuối năm 2012, ông lên chức Tổng bí thư vào tháng 11/2012, sự kiện đã diễn ra không có lợi cho chính Giang trạch Dân. Có người cho rằng Tập cận Bình là tay em của Giang trạch Dân, làm sao có sự kiện này. Quả thực họ Tập là tay em của họ Giang, nhưng trong lịch sử Tàu, chuyện học trò phản thầy, gia nô phản chủ là chuyện cơm bữa. Trở lại sơ qua về lịch sử Tàu hiện đại, theo một số chuyên gia thì sau Biến cố Thiên an Môn 1989, trong một buổi họp Ban Thường vụ Bộ chính trị, Đặng tiểu Bình đề cử Hồ cẩm Đào lên thế Triệu tử Dương trong chức vụ Tổng bí thư, vì ông này bị tố cáo là đã nhân nhượng với sinh viên học sinh và những người biểu tình. Dương thượng Côn không đồng ý và đã phản ứng lại bằng cách đề cử Giang trạch Dân, lúc đó đang nắm quyền ở Thượng hải. Ông nói: « Đồng chí Đặng, ở đời không tái tam ba bận, trong quá khứ Đồng chí đã đề nghị 2 người Tổng bí thư là Hồ diệu Bang và Triệu tử Dương. Nhưng không xong. Lần này không nên có lần thứ ba. » Chính vì vậy mà có sự dàn xếp để họ Giang lên chức Tổng bí thư, họ Hồ làm phó. Sự bất đồng giữa Dương thượng Côn và Đặng tiểu Bình bắt đầu từ đây. Họ Côn là tay em của họ Đặng từ lâu, từ thời Chiến tranh với Nhật, họ Đặng làm tư lệnh Quân đoàn V I I I, họ Dương làm phó, cả hai người đều học ở Liên sô về. Họ Dương là người thứ 28 học trường Đông phương mà những người cộng sản cho rằng đó là một trường đại học do Lénine mở ra, nhưng thực sự thì trình độ rất kém, để được vào học, chỉ cần có 2 chứng chỉ làm việc 2 năm ở các công xưởng. Ở Tàu, chúng ta thấy có Chu ân Lai, Trần Vân, Đặng tiểu Bình, Dương thượng Côn v.v… . Ở Việt Nam chúng ta thấy có Hồ chí Minh, Lê hồng Phong, Nguyễn thị minh Khai v.v… Họ Đặng và họ Côn thân nhau từ thời đi học, sau đó làm chung với nhau suốt một thời gian dài. Sau năm 1978, họ Đặng trở lại chính quyền, đã nâng đỡ họ Côn, cho làm đến chức Quân Ủy toàn quân, rồi Chủ tịch Nhà nước. Trong thời gian biến cố Thiên an Môn 1989, người ra phi trường đón Gorbatchev, lúc đó còn là Tổng bí thư Đảng cộng sản Liên sô, là Dương thượng Côn. Ở Tàu, ngay cho đến nay, tinh thần phong kiến, gia tộc, bang trưởng, cha truyền con nối còn rất nặng. Dương thượng Côn sau khi làm Chủ tịch nước, thì truyền lại cho con mình làm Quân Ủy toàn Quân. Đấy là chưa nói đến việc họ Dương còn có người con rể làm Tham mưu trưởng quân đội. Để đàn áp biểu tình Thiên an Môn chính là quân đội của con cháu Dương thượng Côn. Trong tám Đại gia vào thời bấy giờ, đứng đầu là họ Đặng, đứng thứ nhì là họ Dương. Đứng thứ ba là Văn Chấn, một người tướng vô học, nhưng đánh hơi theo chiều rất giỏi, đã đi theo Đặng tiểu Bình, và được ông này đặt cho biệt hiệu : « Cây đại bác đáng yêu của tôi. » Trở về việc thanh trừng: Ngày 29/7 vừa qua, Tập cận Bình ra thông cáo điều tra Chu vĩnh Khang. Nhiều người nói rằng họ Tập đã phạm vào những cấm kị, luật truyền miệng, bất thành văn, đặt ra bởi Đặng tiểu Bình, đó là không được điều tra những người đương kim hay những người cựu Ủy viên trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị. Thực ra thì chính Đặng tiểu Bình đã vi phạm đầu tiên luật bất thành văn, cấm kị này. Vì sau khi Giang trạch Dân lên ngôi, chưa đầy 3 năm, thì họ Đặng đã cùng họ Giang ép Dương thượng Côn từ chức Chủ tịch nước vào năm 1992, ông này còn sống đến năm 1998. Nhưng « Gậy ông lại đập lưng ông « , đó là họ Đặng chết năm 1997, chỉ 2 năm sau thì Giang trạch Dân ra lệnh điều tra tài sản của con cháu, gia đình họ Đặng; và mặc dầu không nói ra, nhưng Giang trạch Dân đã ra lệnh ruồng bắt, thủ tiêu những người theo Pháp luân công, một giáo phái, theo tinh thần tổng hợp tôn giáo, triết lý, Phật, Khổng, Lão, Nho, theo châm ngôn Chân, Thiện, Nhẫn ( Trọng Sự thật, Làm điều Thiện và Cố Kiên nhẫn). Ngoài việc luyện tập thân thể cân bằng, cường tráng, còn có việc luyện tập tinh thần trong sạch, trọng sự thật, làm điều thiện, kiên nhẫn, không nói dối, không làm điều ác, như vừa nói. Một tâm hồn trong sạch trong một thân thể khỏe mạnh. Đó là mục đích của Pháp luân công. Pháp luân công được phép hoạt động chính thức ở Tàu bởi Đặng tiểu Bình, sau biến cố Thiên an Môn. Phải chăng cho phép Pháp luân công hoạt động chính thức ở Tàu, là Đặng tiểu Bình đã nghĩ đến việc thay thế triết học Mác Lê Mao, trở về nền triết học cổ truyền. Đây là một câu hỏi lớn nhưng chưa có câu trả lời dứt khoát. Điều người ta biết là từ sau khi họ Đặng chết, Giang trạch Dân đã đàn áp thẳng tay giáo phái này, nạn nhân lên tới cả triệu người, vừa bị vào tù, vừa bị thủ tiêu, hành quyết, lấy những bộ phận con người bán ra nước ngoài để làm giàu, và người làm việc này là Chu Bân, con trai Chu vĩnh Khang. Họ Tập lên chức Tổng bí thư Đảng vào cuối năm 2012. Từ đó đến nay, chưa đầy 2 năm, nhưng đã thi hành một cuộc thanh trừng nội bộ rộng lớn, vi phạm tất cả những cấm kỵ theo luật bất thành văn được Đặng tiểu Bình thiết lập lên. Cuộc thanh trừng này lấy nhãn hiệu là chống tham nhũng, nhưng thực chất bên trong là đấu đá nội bộ, tranh giành quyền lực giữa những phe phái với nhau : Phe Tập cận Bình, đương kim Tổng bí thư, phe Giang trạch Dân, cựu Tổng bí thư, phe Hồ cẩm Đào, Tổng bí thư vừa hết nhiệm kỳ. Nhưng tranh chấp có vẻ gay cấn nhất chính là giữa phe Giang trạch Dân và Tập cận Bình. Có người nói họ Tập là tay em của họ Giang, sao lại thế ? Quả thật họ Tập là tay em của họ Giang, được họ Giang cài vào nhóm lãnh đạo dưới thời Hồ cẩm Đào, nghĩ rằng họ Tập là người « Kín đáo, ít biểu lộ lập trường, không có lập trường rõ rệt «, vừa để kiểm soát Hồ cẩm Đào, vừa nghĩ sau khi ông này không còn tại vị, Tập cẩm Bình lên thế ngôi, thì Giang trạch Dân dễ khuynh loát hơn. Việc hai cuộc họp toàn bộ Trung Ương đảng vào giữa năm 2012, với sự có mặt của Giang trạch Dân, mang ý nghĩa là họ Giang muốn chứng tỏ họ Tập là tay em của minh trước công chúng. 

  II) Diễn tiến cuộc thanh trừng từ ngày Tập cận Bình lên ngôi 

  Nhiều người cho rằng cuộc thanh trừng của Tập cận Bình bắt đầu từ sự kiện Bạc hy Lai bị rớt đài và bị đưa ra tòa vào ngày 19/3/2012. Người ta còn nhớ Vương lập Quân, nhân vật thứ 2 của Trùng Khánh, đặc trách công an, mật vụ, tay em đắc lực của vợ chồng Bạc hy Lai, làm bất cứ việc gì do vợ chồng này sai bảo. Bỗng một hôm ông ta chạy vào tòa Tổng Lãnh sự Hoa kỳ ở Trùng Khánh xin tỵ nạn chính trị, nói rằng vợ chồng họ Bạc muốn giết ông. Tất nhiêm tòa Tổng Lãnh sự Hoa kỳ chấp nhận bảo vệ ông, trong đó có những cuộc thẩm vấn, lấy tin tức hay không thì không rõ. Một thời gian sau thì Vương lập Quân được người của Trung ương từ Bắc kinh xuống hộ tống đưa về Bắc Kinh, và sự việc Bạc hy Lai nổ ra. Sự việc Bạc lai Hy không phải chỉ là tham nhũng và chuyển tiền ra nước ngoài của vợ Bạc mà còn liên quan đến án mạng, một tài phiệt Anh quốc, bị bà này giết chết, mà đằng sau, theo nhiều nhà báo, là sự việc chính trị, đảo chính cướp quyền. Giang trạch Dân, sau khi thấy không thể khống chế được Tập cận Bình, đã đứng đằng sau Chu vĩnh Khang, người nắm quyền công an, cảnh sát, pháp luật, dầu khí, nhân vật thứ 4, Bạc hy Lai, Tỉnh trưởng Trùng Khánh, nhân vật đang lên lúc bấy giờ và Từ tài Hậu, Phó Quân Ủy Trung Ương, nhân vật thứ nhì trong quân đội. Cả 3 nhân vật này cùng nhiều người khác phát động chính biến, bị Hồ cẩm Đào, đương kim Tổng bí thư khám phá và trấn áp. theo nguồn tin bán chính thức nhưng đáng tin cậy. Trước và sau cuộc họp Bắc Đới Hà, Chu vĩnh Khang đã 2 lần tìm cách bí mật ám sát Tập cận Bình nhưng không thành. Như trên đã nói, từ ngày họ Tập lên ngôi đến giờ chưa đầy 2 năm, thế mà cuộc thanh trừng tham nhũng, nhãn hiệu bề ngoài, thực chất là cuộc đấu đá nội bộ, đã kỷ luật 182 000 viên chức, trong đó có 36 thứ trưởng, và 3 con hổ lớn là Chu vĩnh Khang, Từ tài Hậu và Bạc hy Lai. Tóm lược một vài sự kiện quan trọng dựa theo ngày tháng năm: Giang trạch Dân làm Tổng bí thư từ năm 1989 tới 2001, Hồ cẩm Đào từ năm 2001 tới gần cuối 2012, Tập cận Bình lên chức Tổng bí thư vào tháng 11/2012. Tháng 2/2012, Vương lập Quân, tay em của Bạc Hy Lai, đặc trách về Công An, mật vụ, tình báo tại Trùng Khánh chạy trốn vào tòa Tổng lãnh sự Hoa kỳ ở Trùng Khánh, sau đó được bảo vệ đưa lên Bắc Kinh, lúc này Hồ cẩm Đào vẫn là Tổng bí thư. Tập cận Bình, sắp lên Tổng bí thư, Hồ cẩm Đào đương kim Tổng bí thư, Ôn gia Bảo, đương kim Thủ tướng, lập thành liên minh, truy tố Bạc hy Lai. Ngày 19/3/2012, Bạc hy Lai bị đưa ra tòa. Sau khi Bạc hy Lai rớt đài, Chu vĩnh Khang, tay chân của Giang trạch Dân, đặc trách về an ninh, tình báo và dầu khí, phát động cuộc chính biến, nhưng bị Hồ cẩm Đào điều quân trấn áp. Tháng 9/2012, Tập cận Bình biến mất trong 2 tuần, theo nhiều nguồn tin thì trong một cuộc họp Ban Thường vụ Bộ Chính trị họ Tập bị một đồng nghiệp dùng ghế ném vào ông làm ông bị trật xương sống, Sau cuộc họp Đới Hà đầu năm 2013, hai lần Chu vĩnh Khang tìm cách bí mật ám sát Tập cận Bình, nhưng không thành. Ngày 30/6/2014, Tập cận Bình mở Hội nghị Cục Chính trị, tuyên bố khai trừ Từ tài Hậu, nhân vật thứ nhì trong quân đội, ra khỏi Đảng cộng sản Trung cộng. Ngày 29/7/2014, Đảng Cộng sản Trung cộng tuyên bố án điều tra Chu vĩnh Khang. Gần đây nhất, ở Bắc Kinh, có nhiều tin đồn về đảo chánh, do Phạm trường Long, Phó Quân Ủy thứ nhất, cùng Phòng phong Huy, Tham mưu trưởng, nhưng nhiều người nói đứng đằng sau là Quách bá Hùng, nguyên Phó Quân Ủy. Có người còn nói thêm là có dính dáng với Trường vạn Toàn, đương kim Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Ngày 1/8/2014 có một cuộc họp mặt quân đội, cũng đồng thời là lễ sinh nhật của Quách bá Hùng, được 87 tuổi, Tập cận Bình, đương kim Tổng bí thư, và Lý khắc Cường, đương kim Thủ tướng, có tới tham dự, nhưng ra về rất sớm. Theo như nhiều nguồn tin từ cuộc họp mặt đưa ra thì một số cựu Ủy viên, cũng như một số tân Ủy viên trong quân Ủy hội đã họp và bàn bạc rất lâu, sau đó còn rời đi họp chỗ khác. Từ đó có người cho rằng họp để bàn tính việc đảo chính. Việc này không thể tiên đoán cưỡng ép được. Vì dù sao cũng chỉ là tin đồn. Việc chắc chắn là đang có một cuộc tranh quyền khốc liệt ở Trung cộng, một cuộc đấu tranh quyền lực sống còn, kiểu: « Anh sống thì tôi chết. Tôi sống thì Anh chết » Giữa họ Giang và họ Tập.

  III) Nguyên nhân: 

  - Nguyên nhân xâu xa từ chế độ quân chủ phong kiến Tàu mà chế độ cộng sản hiện nay chỉ là sự kéo dài, là mặt trái của chế độ này. Một nhà tư tưởng kiêm sử gia đã viết:« Lịch sử Tàu là một chuỗi dài đấu tranh quyền lực, chiếm đất và thôn tính các quốc gia khác. » Thật vậy nhìn vào lịch sử dòng dài của Tàu, lấy một vài thời đại tiêu biểu, trong hạn hẹp của bài này: Thời Xuân thu – Chiến quốc (722 – 256, trước Tây Lịch), đây là một thời huy hoàng về tư tưởng, văn hóa, triết lý của Tàu với Lão tử, Khổng tử, Tôn tử, Bách gia chư tử, nhưng đây cũng là một thời đại của sự tranh quyền, cướp nước, thôn tính lẫn nhau lên đến cao độ. Thời nhà Đường (618 – 907), một triều đại to lớn của lịch sử Tàu. Người lập ra nhà Đường là Lý Uyên, nhưng trong đó phải kể đến Lý thế Dân, người được coi là một đại Hoàng đế của Tàu. Cũng vì tranh quyền, cướp nước, ông đã phải giết 2 người anh em của ông là Lý kiến Thành và Lý nguyên Các, ép bố ông là Lý Uyên thoái vị, lên làm Thái thượng hoàng. Sau đó chính các con ông đã cũng vì tranh giành quyền lực, làm cuộc đảo chính ông, nhưng không thành. Cũng dưới thời nhà Đường với nhân vật nổi tiếng mà người Tàu ai cũng biết là Võ tắc Thiên (625 – 705), người đàn bà đầu tiên và duy nhất lên làm vua nước Tàu. Bà được Lý thế Dân tuyển vào làm tài nhân lúc mới 14 tuổi. Trước khi Lý thế Dân chết, bà đã tằng tịu với con trai út của Lý thế Dân là Lý Trị. Sau khi Lý thế Dân chết, bà phải đi vào tu ở chùa Cảm Nghiệp và Lý Trị lên ngôi. Chỉ một thời gian ngắn bà được Lý Trị đưa về làm cung phi, sau lên quí phi. Vì muốn giành ngôi hoàng hậu, bà đã không ngần ngại giết chết con gái sơ sinh của mình và đổ tội cho hoàng hậu, sau đó bà này bị Lý Trị truất phế, đưa bà lên ngôi hoàng hậu. Từ khi Lý Trị bị bệnh thong manh (không nhìn rõ), bà lên ngôi nhiếp chính bán chính thức, rồi nhiếp chính chính thức sau khi ông chết. Trong thời gian nhiếp chính, bà đã nhiều lần đưa con của mình lên ngôi vua, rồi lại truất phế, đến nỗi bà ép một người con của bà là Lý Hiền phải treo cổ tự tử chết. Sau đó bà chính thức lên làm vua. Trở về thời đại gần chúng ta hơn là triều đại nhà Thanh (1644 – 1911) trước thời Dân quốc và Cộng sản hiện nay. Đây cũng là một triều đại lớn của Tàu, với những ông vua giỏi và cầm quyền lâu như Khang Hi, cầm quyền từ năm1662 đến 1722, Càn Long từ năm 1735 đến 1795. Chỉ lấy thời Khang Hi, ông có 9 con trai. Chín người này, mặc dầu là anh em, nhưng đã tranh giành ngôi Thái tử, đến nỗi đầu độc lẫn nhau, rồi giết chết nhau. Ngày xưa người ta gọi 9 người con của Khang Hi là 9 con rồng tranh ngôi (Cửu long tranh ngôi); ngày hôm nay, người ta gọi những người trong Bộ Chính trị là những con hổ tranh quyền thì cũng vậy. Cuộc tranh giành quyền lực giữa những con hổ đang diễn ra ở Trung cộng, không những nó mang tất cả tính chất khốc liệt của thời quân chủ phong kiến Tàu, mà nó còn mang tính man dại của cộng sản, vì chủ nghĩa cộng sản, bắt đầu từ Marx, cho rằng con người sinh ra là từ con vật, thêm vào đó lại chủ trương phá hủy mọi hàng rào đạo đức, không còn cái gì là liêm sỉ. Chúng ta cứ lấy cuộc thanh trừng của Tập cận Bình hiện nay thì rõ. Hô hào chống tham nhũng, nhưng bắt đầu từ Tập cận Bình cho tới một anh cộng sản nhỏ, ai mà không tham nhũng. Điều này, dân Tàu biết rất rõ. Khổng Tử ngày xưa có nói: « Nhân vô liêm sỉ hà như vật dã. » (Người không có liêm sỉ chỉ là con vật). Miệng hô hào chống tham nhũng, nhưng chính mình tham nhũng. Thử hỏi liêm sỉ để ở đâu ? - Nguyên nhân từ chủ nghĩa cộng sản đã biến người cộng sản, nhất là giới lãnh đạo thành “Quỉ nhập tràng” Ông Lê xuân Tá, cựu Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ thuật đảng Cộng sản Việt Nam, từ bỏ đảng, có viết: «Sự ngu dốt và sự thấp hèn tự nó không đáng trách. Nhưng sự ngu dốt và thấp hèn mà được trao quyền lực, và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, thì nó trở thành quỉ nhập tràng. Và con quỉ này nó ý thức rất sớm và rất rõ rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó chính là sự hiểu biết, văn hóa và văn minh; nên nó đã đánh những thứ này một cách tàn bạo, vô nhân đạo và không thương tiếc. Cách mạnh Hồng vệ binh ở bên Tàu là thế; vụ Nhân văn giai phẩm ở Việt Nam là vậy. Nhưng vì nó là ngu dốt và thấp hèn, nên những thứ này lâu ngày đã trở nên sỏi thận, sỏi mật, sơ gan, cổ chướng trong lục phủ, ngũ tạng của chế độ, làm cho chế độ này (ý nghĩa chỉ chế độ cộng sản – Lời chú thích của tác giả bài này) không ai đánh mà tự chết» . Còn ông Yakolek, cựu Ủy vên Bộ Chính trị, cựu Cố vấn của Gorbatchev, cũng có viết: « Giới lãnh đạo cộng sản là một loài sâu bọ, con mới đẻ nằm lên xác con già, con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có một con khỏe nhất, leo lên chỗ cao nhất. Tuy nhiên để được địa vị này, thì nó phải dẵm lên xác không biết bao con khác. » Thật vậy bắt đầu ngay từ Lénine, mặc dầu xuất thân trong một gia đình trung lưu khá giả, có học đến cử nhân luật, nhưng đây là con người mang nhiều ý nghĩ, tư tưởng hận thù, không độ lượng, nhất là sau khi cái chết của người anh vì chống lại chính quyền Nga hoàng đương thời. Ông hoạt động chính trị, đi theo phong trào cộng sản, bị trục xuất khỏi Nga, sống lang thang ở Âu châu, hoạt động trong Đệ Nhị quốc tế cộng sản. Tuy nhiên ông không phải là người sáng chói trong tổ chức này, trước ông còn có Kautski, Rosa Luxemboug v.v… Ngay ở trong nước, những người hoạt động trong Đệ Nhị Quốc tế Cộng sản, lập ra đảng Xã hội, Dân chủ, Thợ thuyền Nga giỏi hơn ông nhiều, chẳng hạn như Plékhanov, Axelrod và ngay cả Trotski. Tuy nhiên thời cơ lúc đó là gần chấm dứt Đại Chiến Thứ Nhất (1914 -1918), nước Đức đang phải đương đầu với 2 mặt trận: Đông bắc với chính quyền Nga Hoàng Nicolas 2, Tây nam với Pháp. Bộ tham mưu Đức muốn dồn nổ lực vào mặt trận phía Tây nam. Lợi dụng thời cơ, lúc đó đang ở Thụy sĩ, Lénine tuyên bố « Hòa bình bằng bất cứ giá nào. Trả đất cho dân và ngay cả nhượng đất để có quyền. » Chính vì vậy mà Bộ Tham mưu Đức đã đưa ông về trong một toa xe lửa bọc sắt, bên trong có cả những người công an, tình báo Đức, nói tiếng Nga rất giỏi. Với sự giúp đỡ của Đức ông đã cướp được chính quyền. Cướp được quyền, mang sẵn trong đầu lý thuyết của Marx, chủ trương bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp, đây là « Vi trùng ghen tị » mà ông Lê xuân Tá nói, Lénine đã áp dụng lý thuyết của Marx và đã « Trở thành quỉ nhập tràng « là vậy. Một con quỉ khác con người ở chỗ là đối với nó trên không có Trời, dưới không có đất, không xem đạo đức, lễ nghĩa ra gì cả, làm bất cứ việc gì để thành công, trong đó có việc nói dối, lừa đảo và giết người. Những người lãnh đạo cộng sản sau này, từ Mao, Đặng, Hồ, Lê Duẫn và con cháu cũng chỉ là quỉ nhập tràng, vì được Lénine, Staline lượm về trao quyền lực, lợi dụng tình thế sau Đệ Nhị Thế Chiến, rồi cấy vào vi trùng ghen tỵ là lý thuyết Mác Lê. Thế rồi cha dạy con, con dạy cháu cho tới ngày hôm nay. Vấn đề nói dối, thông tin tuyên truyền sai sự thật, lừa đảo dân đã trở thành quốc sách của chính quyền từ thời Lénine, được tăng cường bởi Staline và được tiếp nối bởi những giới lãnh đạo cộng sản sau này. Theo như nhà kinh tế Nga, ông Girsh Itsykovich Khanin, kinh tế Nga từ năm 1928 tới năm 1985, tổng sản lượng quốc gia không tăng trưởng 84 lần như những con số chính thức của chính quyền, mà chỉ tăng trưởng gấp 6,6 lần. Như từ năm 1928 tới năm 1940, theo con số của nhà nước thì tăng trưởng là 13,9%, thực tế chỉ là 3,2% ; từ năm 1980 tới 1985, theo con số nhà nước thì tăng trưởng 3,5%, thực tế chỉ là 0,6%. (Theo báo Capital – Hors série – Juin, Juillet 2014). Theo như Abraham Lincoln: “Người ta có thể nói dối một hai lần, nhưng người ta không thể nói dối mãi. Người ta có thể lừa đảo một hai người, nhưng người ta không thể lừa đảo cả một dân tộc”. Sự thật sớm muộn sẽ được phơi bày. Sự thật nước Tàu của Tập cận Bình hiện nay là kinh tế càng ngày càng trở nên khó khăn, mức tăng trưởng không phải ở 2 con số nữa, trong khi đó nạn tham nhũng, hối lộ không dẹp nổi như nhiều chính quyền vừa qua hứa, mà càng ngày càng tăng. Hối lộ tham nhũng nặng nề nhất là trong đảng cộng sản, vì là độc đảng và lại nắm chính quyền. Chính vì vậy mà ngay Tập cận Bình có lúc đã tuyên bố: « Đảng cộng sản Trung cộng là nơi chứa những thành phần thối tha nhất của xã hội. » 

  IV) Tiên đoán hậu quả sự việc 

  Phải chăng Tập cận Bình đang mắc vào một cái sai lầm to lớn như Gorbatchev trước đây, đó là cố cải cách một chế độ không thể cải cách được, rồi đi đến hậu quả là làm chế độ sụp đổ ? Có thể như vậy, đầu năm 2014, qua chỉ thị của họ Tập, Ban Tư tưởng, Ý thức hệ của Đảng đã ra lệnh cho các đảng viên, nhất là những người cao cấp, phải đọc và học hỏi Tocqueville (1805 – 1859), vào thời sau Cách mạng Pháp 1789, với hai quyển sách nổi tiếng, quyển đầu là « De la Démocratie en Amérique » ( Về Vấn đề Dân chủ ở châu Mỹ), được giới trí thức Mỹ ngay cho tới ngày hôm nay, vẫn cho rằng đây là một trong những quyển sách quan trọng nhất nói về dân chủ, văn hóa và văn minh Hoa kỳ; quyển sách thứ nhì mang tên « L’Ancien Régime et la Révolution » ( Chế độ cũ và Cách mạng). Đây là quyển sách mà Đảng Cộng sản Tàu yêu cầu đảng viên nghiên cứu học tập vì trong đó có câu: « Thời gian nguy hiểm nhất cho một chế độ, đó là lúc mà chế độ này bắt đầu cải cách. » Theo như Tocqueville thì Chế độ cũ của Pháp, thời vua Louïs XVI ( L’Ancien Régime) đã sụp đổ vì chế độ này bắt đầu cải cách. Tập cận Bình, Đảng Cộng sản Tàu, muốn học hỏi thời Cách mạng Pháp và nhất là thời cải cách của Gorbatchev, để rút tỉa kinh nghiệm. Tuy nhiên ý thức được, nhìn được sự nguy hiểm, nhưng tránh được hay không lại là một chuyện khác. Chẳng khác nào như ai cũng muốn thành công, ai cũng muốn trở nên giàu có, nhưng giàu có hay thành công được hay không, lại là một việc. Trong lịch sử, từ cổ chí kim, biết bao chế độ, triều đại, đế quốc đã sụp đổ ! Những chế độ, những triều đại, đế quốc này sụp đổ, không có nghĩa là họ không nhìn thấy những nguy cơ đe dọa mình nhưng nhiều khi vì quá trễ, hay mắc vào những « Tất yếu lịch sử « không thể đi ngược lại, càng đi ngược lại, càng đâm đầu vào chỗ chết, đó là những chế độ dựa trên một nền tảng triết lý, đạo đức sai lầm, đi ngược lại lòng dân, đi trái chiều tiến bộ của lịch sử nhân loại. Chẳng khác nào như một căn nhà, khi nền móng đã ọp ẹp, những cột chính đã mục nát, thì càng sửa đổi càng làm cho căn nhà chóng sụp đổ. Căn nhà Trung cộng, dựa trên nền tảng triết lý sai lầm, đó là lý thuyết Mác Lê, đã được thử nghiệm 70 năm nay, nhưng đã thất bại; những cột trụ chính là những cựu hay đương kim Ủy viên Bộ Chính Trị, ai cũng tham nhũng, hối lộ. Chống tham nhũng hối lộ nhiều khi lại là chống lại chính mình, đó là cái bình phong bên ngoài để che dấu sự đấm đá, tranh quyền nội bộ. Đây là một trong những viễn tượng hậu quả của cuộc thanh trừng đang tiến hành của Tập cận Bình. Đấy là chưa nói đến trường hợp tồi tệ: 19 con hổ già, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, liên kết với một vài con hổ mới, đương kim Ủy viên, bao vây con hổ Tập cận Bình, bị coi là con hổ lạc đàn, nhưng lại tìm cách khống chế chúng, bằng cách ám sát một lần nữa, đảo chính một lần nữa; vì có những tin đồn, nhưng không phải là không đáng tin cậy, theo đó, Giang trạch Dân đứng sau Chu vĩnh Khang và Bạc hy Lai, đã làm đảo chính hụt cũng như nhiều lần ám sát hụt họ Tập. Nhưng nếu họ Tập thành công, thắng trong cuộc thanh trừng chống tham nhũng, hối lộ, làm cho chế độ trở nên trong sạch, lấy lại được niềm tin của dân, chế độ trở nên tự do, dân chủ, đi đúng chiều hướng của văn minh nhân loại, hội nhập được vào cộng đồng thế giới, thì dù muốn hay không muốn, Tập cận Bình sẽ trở thành một vĩ nhân của lịch sử Trung quốc cận đại. Suy đi tính lại, khả thế thành công của Tập cận Bình rất là mong manh. Có thể đến một lúc nào họ Tập phải ngừng cuộc thanh trừng, thỏa hiệp với những con hổ già, để được tại vị; mặc dầu họ Tập tuyên bố rất cứng rắn trong cuộc họp Ban Thường trực Bộ Chính trị, ngày 26/6 vừa qua, theo tiết lộ của một số nguồn tin bán chính thức, nhưng đáng tin cậy: « Tôi không màng đến sự sống chết, không màng đến việc tiếng tăm của tôi còn hay mất, tôi nhất quyết chống tham nhũng, lấy lại lòng tin của dân. » (1)

Paris ngày 30/08/2014

http://bolapquechoa.blogspot.com.au/2014/09/thanh-trung-cua-tap-can-binh.html

Lê Mai--“Hai ông anh” và Việt Nam: Từ lịch sử đến hiện thực (tiếp theo)

$
0
0

“Hai ông anh” và Việt Nam: Từ lịch sử đến hiện thực (tiếp theo)



Đại gia đình XHCN, tuy nhìn bên ngoài có vẻ rất đoàn kết, song xem ra bên trong không ít chuyện, từ lục đục nội bộ đến tranh cãi nhau trong lĩnh vực hình thái ý thức, kể cả xung đột quân sự. Sau khi Xtalin mất, Khơrútsốp giành được quyền lãnh đạo, liền tiến hành phê phán Xtalin, đặc biệt là bản báo cáo làm kinh ngạc toàn thế giới tại Đại hội lần thứ XX ĐCS Liên Xô: “Về tệ sùng bái cá nhân và hậu quả của nó”. Tiếp sau đó, xác của Xtalin bị đưa ra khỏi lăng Lênin và được chôn bên ngoài bức tường Điện Kremlin.
Mao, dĩ nhiên là không thích gì cái việc phê phán tệ sùng bái cá nhân Xtalin, vì ông ta sợ việc đó xảy ra với chính ông ta. Mao nhiều lần “gây sự” với Khơrútsốp, bày ra trò mặc quần áo tắm hội đàm bên bể bơi trong Trung Nam Hải, buộc “ông anh Cả” trở mặt trước. Thậm chí, Mao còn đập bàn khi Khơrútsốp muốn thương lượng với Mao về cái mà Mao gọi là “hạm đội liên hiệp” – chẳng qua là việc lập một số trạm thu phát sóng trên đất Trung Quốc phục vụ cho hoạt động tàu ngầm của Liên Xô.
Thế là, “tuần trăng mật” giữa “hai ông anh” nhanh chóng chấm dứt. “Hai ông anh” bùng nổ cuộc đại luận chiến về chủ nghĩa xét lại hiện đại. Nhìn lại lịch sử, có thể thấy, cái oai phong của “ông anh Cả” và trào lưu tư tưởng cực tả của “ông anh Hai” đều quá đáng và gớm ghiếc.
“Hai ông anh” đều ra sức lôi kéo Việt Nam, nhưng họ không thể nào đạt được mục đích. Bây giờ, ta càng thấy rõ vai trò đặc biệt của Hồ Chí Minh trong giai đoạn lịch sử đầy biến động ấy.
Các sử gia Trung Quốc thường ca ngợi Đặng Tiểu Bình dũng cảm đấu lại “ông anh Cả”. Tại cuộc gặp ở Mátxcơva, Khơrútsốp tấn công:
- Các đồng chí nói phe XHCN do Liên Xô đứng đầu, thế nhưng những ý kiến mà phía chúng tôi nêu ra, các đồng chí không hề tiếp thu. Cuộc hội đàm Xô – Mỹ, các đồng chí đã ca phản điệu.
- Chúng tôi mà ca phản điệu ? Khang Sinh lạnh lùng nói. Không có Trung Quốc ký tên, bất kỳ hiệp ước nào mà các đồng chí ký tên đều không có sức ràng buộc với Trung Quốc.
Khơrútsốp bực bội:
- Đứng đầu không chỉ là lộ mặt triệu tập hội nghị, cái “đầu” như vậy, chúng tôi không cần.
Đặng phản kích:
- Đứng đầu cũng không phải “đảng cha bố”, có thể ra lệnh, bắt các đảng khác theo.
- Hừ, có những đảng miệng thì tuyên truyền phe XHCN do Liên Xô đứng đầu, mà trên thực tế lại bẻ gãy bệ của Liên Xô. Trong các vấn đề quá độ hòa bình, hòa hoãn Đông – Tây, cắt giảm quân bị, gặp gỡ cấp cao Xô – Mỹ, họ đều hát phản điệu với chúng tôi.
Nhớ lại trước đó, Mao đề xuất ý kiến phe XHCN do Liên Xô đứng đầu, song lãnh đạo ĐCS Ba Lan Gomulko không tán thành cách nêu “Liên Xô đứng đầu”, các quốc gia không biệt lớn nhỏ, đều bình đẳng.
Mao nói:
- Cần người đứng đầu hay không, đây không phải là công việc đơn phương của chúng ta. Đế quốc chủ nghĩa có người cầm đầu, chúng ta cũng phải có người đứng đầu. Hễ có sự việc gì thì sẽ có một người đứng ra triệu tập. Lấy hội nghị này mà nói, Liên Xô không đứng ra, chúng ta biết làm thế nào ? Liên Xô có bao nhiêu lực lượng, tôi và đồng chí có bao nhiêu lực lượng ? Chúng ta, ai có thể thay thế được vai trò của Liên Xô ?
Khi Khơrútsốp nói với Mao rằng nên để Liên Xô và Trung Quốc cùng đứng đầu, Mao đáp: Chúng tôi chưa có tư cách.
Cho nên, không có gì ngạc nhiên khi Khơrútsốp càng bực tức, tiếp tục tấn công Lưu Thiếu Kỳ và Đặng:
- Chúng tôi không có Trung Quốc vẫn có thể sống được. Năm đó, chúng tôi không muốn đứng đầu, các đồng chí bắt phải đứng đầu ! Chúng tôi đã đứng đầu rồi, các đồng chí lại nhổ nước bọt vào ống nhổ của chúng tôi…
Tranh cãi giữa “hai ông anh” ngày càng gia tăng, làm cho các ĐCS khác trong phe XHCN lo ngại sâu sắc. Hội nghị 81 đảng càng họp càng căng thẳng. Trung Quốc tuyên bố không ký tên vào văn kiện, mặc cho các ĐCS khác năn nỉ, nếu không ký tên sẽ gây chia rẽ.
Trong khi đó, Đảng Lao động Việt Nam trước sau vẫn đứng giữa “hai ông anh”, khẩn trương và tích cực hòa giải. Hồ Chí Minh nói với Khơrútsốp:
- Đồng chí Khơrútsốp, Trung Quốc là một nước lớn, ĐCS Trung Quốc là một đảng lớn. Đồng chí không thể để cho phong trào của chúng ta xuất hiện sự bất đồng, đồng chí cần phải khiến cho người Trung Quốc ký tên vào Tuyên ngôn với chúng ta. Chỉ có nhất trí ký tên, văn kiện này mới có ảnh hưởng quốc tế rộng rãi.
Cuối cùng, Liên Xô chọn con đường thỏa hiệp và “Tuyến bố Mátxcơva” được 81 đảng thông qua. Tuy nhiên, mọi bất đồng giữa “hai ông anh” vẫn còn nguyên đấy.
Tại Việt Nam, cuối thập kỷ năm mươi, các nhà lãnh đạo Hà Nội đã quyết định tiến hành đấu tranh vũ trang để giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Song, với quỷ kế của mình, Bắc Kinh khuyên Hà Nội nên tiến hành một cuộc đấu tranh lâu dài. “Không thể giải quyết vấn đề chia cắt đất nước trong chốc lát. Nó cần một thời gian dài…nếu mười năm không đủ, chúng ta phải sẵn sàng đợi đến một trăm năm”. Sức ép của “ông anh Hai ” là không hề nhỏ.
Hà Nội cũng gấp rút tìm kiếm sự hỗ trợ của “ông anh Cả”. Một đoàn đại biểu cấp cao do Lê Duẩn dẫn đầu, với các thành viên Lê Đức Thọ, Hoàng Văn Hoan đã tới Mátxcơva cuối tháng 1.1964. Mục đích của chuyến thăm là thuyết phục các nhà lãnh đạo Xô viết hãy ủng hộ những quyết định của Đảng Lao động Việt Nam. VNDCCH đã chuẩn bị một bài phát biểu dài 73 trang để giải thích quan điểm của mình về chiến tranh và hòa bình, về phong trào giải phóng dân tộc, về sự thống nhất của phe XHCN.
Có vẻ như “ông anh Cả” không thỏa mãn với lập trường của Hà Nội. Khơrútsốp đã cho các nhà lãnh đạo Hà Nội hiểu rằng, sẽ không có triển vọng hợp tác chặt chẽ giữa hai nước nếu Hà Nội không thay đổi lập trường, bất đồng giữa hai nước nhiều hơn là nhất trí. Tuy nhiên, Mátxcơva vẫn lạc quan về chuyến thăm của đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam. Báo Pravda, ngay sau đó đã đăng bài “ủng hộ cuộc đấu tranh chính nghĩa của nhân dân Việt Nam” và rằng “Liên Xô vẫn là người bạn đáng tin cậy cho tất cả những ai đấu tranh cho hòa bình, tự do và giải phóng dân tộc”.
Liên Xô thấy rõ ảnh hưởng của Trung Quốc là quá nhiều ở Việt Nam. Nhiều bài viết trên báo chí ca ngợi tình hữu nghị Việt – Trung. Số lượng các đoàn đại biểu hai nước qua lại thăm viếng lẫn nhau lớn gấp hàng chục lần so với Liên Xô. Phía Trung Quốc cũng nỗ lực ngăn cản viện trợ của Liên Xô cho VNDCCH bằng cách hứa cho không Việt Nam hai tỷ nhân dân tệ để đối lấy việc VNDCCH từ chối nhận bất kỳ một hình thức giúp đỡ nào của Liên Xô. Dĩ nhiên, đề nghị đó của Trung Quốc bị VNDCCH khước từ.

(còn tiếp)
http://lemaiblog.wordpress.com/2014/09/01/hai-ong-anh-va-viet-nam-tu-lich-su-den-hien-thuc-tiep-theo/

Chẳng lẽ kịch bản Thành Đô tái hiện?! (Thiện Tùng)

$
0
0

01/09/2014


Chẳng lẽ kịch bản Thành Đô tái hiện?!


Thiện Tùng


Cách đây không lâu, tôi có bài viết “Trung Quốc cần Việt Nam hơn Việt Nam cần Trung Quốc”đăng trên Bauxite Việt Nam. Giải thích cho vấn đề này: Bành trướng để bá quyền là bản chất cố hữu của nhà cầm quyền TQ. Bởi bản chất ấy, họ ít bạn nhiều thù. Bạn của họ có chăng cũng do sợ mà phủ phục, chớ thực chất “đồng sàng dị mộng”. Từ lâu cũng như hiện nay, TQ tứ bề thọ địch: phía Bắc có Nga; phía Đông có Nhật, Nam Hàn và cả Đài Loan; phía Tây có Ấn Độ; phía Nam có khối Asean.

Asean là khối 10 nước nhỏ, nhưng lại là vùng đất béo bở. TQ bung ra hướng Nam này nằm trong khả năng nếu thu phục được VN. Về tương quan, từng nước trong khối không phải là địch thủ đối với TQ, nhưng nếu 10 nước đồng lòng với nhau thì TQ phải sợ. Bởi vậy, chia để trị, để thôn tính là ngón nghề của TQ, họ thích bàn thảo song phương, tối kỵ đa phương.

Thu phục VN trở thành ý đồ chiến lược bao đời của giới cầm quyền TQ. Bành trướng về hướng Nam mà không thu phục được VN là mộng không thành. Do vậy, về sách lược, TQ khi cứng lúc, mềm đối với VN, quyết không để VN vuột khỏi tầm tay mình.

Lối hành xử của TQ “mềm nắn, rắn buông”. Không phiền nhắc đến chuyện xa xưa: dùng lời ngon tiếng ngọt dụ khị không được, năm 1979, TQ xua 600 ngàn quân tràn sang biên giới phía Bắc VN “dạy cho VN một bài học”. Thằng học trò ngỗ nghịch chẳng những không chịu học mà còn quơ “thước” phang lại thầy máu me be bét, mang đầu máu chạy.

Dùng biện pháp cứng không được thì mềm: TQ bí mật cử đặc phái viên thuộc Cục tình báo Hoa Nam sang VN vuốt ve lãnh đạo đảng CSVN và mời họ sang Thành Đô mật bàn “đại cục” giữa 2 đảng và 2 nước. Đối với lãnh đạo đảng CSVN, hội nghị Thành Đô có lợi lộc gì không làm sao biết được, chớ đối với nhân dân VN nó là một thảm họa – thảm họa như thế nào không cần nói mọi người cũng đã biết.

Sau gần một phần tư thế kỷ (1990-2014) vuốt ve, thấy lãnh đạo VN có vẻ “phủ phục” Bắc triều, TQ nôn nóng kéo giàn khoan vào hải phận VN, gọi là thăm dò dầu khí chớ kỳ thực thăm dò phản ứng để độc chiếm biển Đông theo đường lưỡi bò mà họ tự vạch. Không ngờ, chẳng những nhân dân VN mà gần như các nước trên thế giới đều đồng thanh phản ứng. Đáng nói, những người lãnh đạo đảng CSVN không quản được dân mình, để chúng biểu tình la hét om sòm, buộc giới lãnh đạo VN, không cách nào khác, từng bước thay phiên nhau phản đối TQ – người phản đối sau chót đúng 2 tháng khi TQ đặt giàn khoan là Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng.

Thấy nuốt không trôi và sợ VN vuột khỏi tay mình, TQ hộc tốc rút giàn khoan trước dự định 1 tháng. Họ coi việc rút giàn khoan ra khỏi lãnh hải VN là thượng sách, vừa tránh búa rìu dư luận đối với mình, vừa cứu đảng CSVN một bàn thua trông thấy. Quả vậy, việc TQ rút giàn khoan như cấp cho lãnh đạo đảng CS VN viên thuốc hồi sinh, các vị bắt đầu nói năng “mạnh miệng” hơn một chút với dân mình.

Có lẽ vì “đại cục” giữa 2 đảng anh em do mật nghị Thành Đô mang lại, lãnh đạo đảng CSVN cử đặc phái viên Lê Hồng Anh sang gặp giới cầm quyền TQ. Họ tiếp tục “đi mây về gió” theo phương cách hội nghị Thành Đô, nói mà không cho người ta biết mình nói nội dung gì và muốn làm gì. Theo Tân Hoa Xã: “Hai bên đã đạt được nhận thức chung nguyên tắc 3 điểm về tiếp tục phát triển quan hệ Trung-Việt:

1/ Lãnh đạo hai Đảng, hai nước sẽ tiếp tục tăng cường chỉ đạo trực tiếp phát triển quan hệ song phương, thúc đẩy quan hệ Việt-Trung trước sau như một, phát triển lành mạnh ổn định.

2/ Hai bên phải tiếp tục sâu sắc giao lưu giữa 2 Đảng, nhìn về lâu dài, khôi phục và tăng cường hợp tác trong các lĩnh vực quốc phòng, kinh tế, thương mại, an ninh, hành pháp, nhân văn, v.v.

3/ Hai bên đồng ý tuân thủ nhận thức chung quan trọng đạt được giữa lãnh đạo 2 Đảng và 2 nước; nghiêm túc thực hiện thỏa thuận về nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa 2 nước Việt-Trung, vận dụng tốt cơ chế đàm phán Chính phủ về biên giới Việt-Trung, tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được, tích cực nghiên cứu và thương lượng về vấn đề cùng khai thác, không áp dụng hành động phức tạp và mở rộng tranh chấp, giữ gìn đại cục của quan hệ Việt-Trung cũng như hòa bình và ổn định của Biển Đông (mà TQ gọi là Nam Hải)”.

Kết thúc chuyến đi, Lê Hồng Anh chuyển lời Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mời Chủ tịch đảng và cũng là Chủ tịch nước Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam.

Qua hiện tượng trên, người ta có quyền nghi ngờ kịch bản Thành Đô sẽ tái hiện. Vì mật nghị giữa 2 Đảng, trước đây không nhất thiết gặp nhau ở Bắc Kinh mà gặp ở thủ phủ tỉnh Vân Nam – Thành Đô, thì sắp tới có lẽ hai Đảng sẽ gặp nhau không nhất thiết ở Hà Thành mà có thể Sài Thành hay tỉnh lỵ nào đó của Việt Nam không chừng.

Ngày nào 2 đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc còn đi đêm với nhau và nói không cho dân hiểu thì ngày đó chẳng những nhân dân VN có quyền nghi ngờ lãnh đạo của mình và bè bạn thế giới cũng được quyền nghi kỵ đối với Việt Nam.


31/08/2014

T.T.
http://boxitvn.blogspot.com/2014/09/chang-le-kich-ban-thanh-o-tai-hien.html 

Bài viết Liên quan

 

TS Nguyễn Quang A : Từ trước đến nay chưa bao giờ Trung Quốc tôn trọng những điều họ đã ký và đã nói

$
0
0

01/09/2014


Từ trước đến nay chưa bao giờ Trung Quốc tôn trọng những điều họ đã ký và đã nói


Nhà báo Trần Quang Thành thực hiện

clip_image002
Trong 2 ngày 26 và 27/8/2014, ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, thường trực Ban bí thư đã có cuộc làm việc tại Trung Quốc với tư cách là đặc phái viên của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam.


Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn chính thức của nhà nước Trung Quốc đưa tin “Hai bên đồng ý tuân thủ nhận thức chung quan trọng đạt được giữa Lãnh đạo hai Đảng và hai nước, nghiêm túc thực hiện “Thoả thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa hai nước Trung-Việt”, vận dụng tốt cơ chế đàm phán Chính phủ về biên giới Trung-Việt, tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được, tích cực nghiên cứu và thương lượng về vấn đề cùng khai thác,không áp dụng hành động làm phức tạp và mở rộng tranh chấp, giữ gìn đại cục của quan hệ Trung-Việt cũng như hoà bình và ổn định của Nam Hải”.

Dư luận nhiều tầng lớp xã hội Việt Nam cho rằng chuyến đi của ông Lê Hồng Anh không đạt được kết quả nào, vì nhà cầm quyền Trung Cộng không bao giờ nhượng bộ Việt Nam và không bao giờ từ bỏ tham vọng độc chiếm biển Đông.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A, trong cuộc trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành đã bình luận "Từ trước đến nay chưa bao giờ Trung Quốc tôn trọng những điều họ đã ký và đã nói".

Nội dung cuộc phỏng vấn như sau, mời quí vị theo dõi:

(Youtube PV Tiến sĩ Nguyễn Quang A)
Phong van tien si Nguyen Quang A ve chuyen di Trung cong cua Le Hong Anh

Tư liệu-- Cái chết của Tri thức Lịch sử ở Việt Nam: Trần Huy Liệu (Baron Trịnh)

$
0
0

Cái chết của Tri thức Lịch sử ở Việt Nam: Trần Huy Liệu


Nền sử học Việt Nam đã lụi tắt vào cuối những năm 1960 - đầu những năm 1970. Chính là các học giả và những người trong tầng lớp trí thức cầm quyền của DRV (Democratic Republic of Vietnam / Việt Nam Dân chủ Cộng hòa) đã hủy diệt nền học thuật ấy. Những người này đã buộc các nhà sử học phải viết lịch sử theo một khung giá dân tộc chủ nghĩa hạn hẹp, một khung giá phải dựa trên những chủ đề (themes) về chủ nghĩa anh hùng, tình yêu Tổ quốc (nation), và [tinh thần] chống ngoại xâm.
Các nhà sử học người Việt đã triển khai cách tiếp cận này cho quá khứ ngay khi mà ở những nơi khác trên thế giới người ta đã không còn tiếp tục ưa chuộng cách viết lịch sử dân tộc chủ nghĩa nữa. Bởi vì thực tế là từ thời điểm ấy, người ta đã coi “dân tộc / quốc gia” (the nation) như một trong những trở ngại lớn nhất đối với việc hiểu quá khứ. Nhiều năm sau đó đến nay, ở phương Tây, người ta có một nỗ lực to lớn để vượt lên trên “dân tộc / quốc gia” (the nation), và để kiểm xét mọi khía cạnh của quá khứ (và có rất nhiều là) những khía cạnh bị cản trở bởi lăng kính chủ nghĩa dân tộc.
Ở Việt Nam, tuy nhiên, dân tộc (the nation) vẫn chiếm ngự, và [kiểu] lịch sử dân tộc chủ nghĩa là dạng (form) lịch sử duy nhất được những người nắm quyền lực [the powers] chấp nhận là lịch sử. Đó là bởi vì cách tiếp cận với quá khứ được áp dụng từ cuối những năm sáu mươi, đầu những năm 1970 ở miền Bắc Việt Nam (như vừa đề cập) đã tiếp tục ở những khu vực khác trên toàn đất nước này từ sau năm 1975, và vẫn như vậy đến tận hôm nay. Vì thế những ý tưởng và việc làm của những người đã hủy diệt tri thức lịch sử ở cuối những năm 1960, đầu những năm 1970 đã trở nên rất quan trọng, vì chúng có ảnh hưởng đối với toàn bộ nền học thuật Việt Nam trong suốt vài thập kỷ qua đến nay. Thời kỳ lịch sử những năm 1960 – 1970 đó vì vậy cũng rất đáng khảo sát lại, để chúng ta nhìn thấy những gì đã thật sự được viết ra. Tôi dự định sẽ viết lên về vài nghiên cứu tiêu biểu ở giai đoạn này khi tôi nhận ra chúng sẽ gộp chung vào một nhóm mới cho blog của mình, nhóm mà tôi đang gọi là “the death of historical inquiry in Vietnam” (Cái chết của Tri thức Lịch sử ở Việt Nam). Chúng ta bắt đầu ở đây bằng việc nhìn vào một bài viết (an article) được viết ra bởi một người có lẽ chịu trách nhiệm lớn nhất trong việc hủy diệt tri thức lịch sử ở Việt Nam: Trần Huy Liệu.



Tháng 7 năm 1967, nhà sử học Trần Huy Liệu đã viết một bài viết ngắn trên tạp chí Nghiên cứu lịch sử với nhan đề “Nâng cao nhiệt tình yêu nước trong khi nghiên cứu lịch sử dân tộc” (Increase patriotic ardor while researching the history of the nation[ality]). Trong bài viết này, Trần Huy Liệu viết rằng các nhà sử học dưới chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đang viết ra một [phiên bản] lịch sử mới, một phiên bản có thể truy nguyên sự phát triển của Việt Nam từ thời kì công xã nguyên thủy đến hiện tại. Đó là một kiểu lịch sử [mang tính] khoa học, một kiểu lịch sử được trang bị bằng chủ nghĩa Marx-Lenin và dưới sự dẫn dắt của Đảng. Và trong khi Trần Huy Liệu phấn khởi khẳng định những tiến triển các nhà sử học đã làm được, có một điều mà [ông cho rằng] họ vẫn còn thiếu sót - tức là “nhiệt tình yêu nước”. Trần Huy Liệu nói rằng “nghiên cứu hay biên soạn lịch sử dân tộc, nhất là một dân tộc anh hùng như dân tộc ta, chúng ta chẳng phải chỉ cần có thái độ khách quan để trình bày sự thật lịch sử, mà còn phải gửi gắm ở đó một tình cảm nồng nàn đối với dân tộc, với đất nước, với lịch sử dân tộc và đất nước mình” (in writing or compiling a history of the nation[ality], especially that of a heroic nation[ality] like ours, we cannot just relate the historical facts with an objective attitude, but must also pass on ardent sentiments toward the nation[ality] , the country, and the history of our nation[ality] and country).
Trần Huy Liệu sau đó đã đặt một câu hỏi tu từ rằng liệu có mâu thuẫn giữa có khoa học và yêu nước hay không. Ông tự trả lời rằng “quan điểm khoa học và tinh thần yêu nước không những không mâu thuẫn nhau, mà còn rất cần cho một cán bộ sử học. Nếu không có quan điểm khoa học thì không thể nắm được quy luật tiến hóa của lịch sử, giải thích được những sự kiện tất yếu của lịch sử, cũng như không có tinh thần yêu nước, thì lịch sử dân tộc đối với người nghiên cứu chỉ là một đối tượng rất vô tình” (science and the spirit of patriotism are not only not contradictory, but are essential for a history cadre. If one is not scientific, then one cannot grasp the laws of historical evolution and explain the essential events in history, and if one is not patriotic, then the history of the nation[ality] will just be an indifferent topic of study for the researcher). Ông tiếp tục bằng việc nói đến vấn đề “Có người lầm tưởng rằng : theo duy vật sử quan, người nghiên cứu hay biên soạn lịch sử nước ta chỉ cần có một thái độ khoa học để phân tích người và việc một cách khách quan là đủ. Tôi thấy chưa đủ” (Some people erroneously think that in following the perspective of historical materialism, it is sufficient for the person who writes or compiles a history of our country to only need to have a scientific attitude to analyze people and events in an objective manner. I feel that this is not sufficient). Trần Huy Liệu giải thích rằng một [quyển] lịch sử một dân tộc [Việt Nam] khác với một [quyển] lịch sử dân tộc tiến hóa của nhân loại hoặc một [quyển] lịch sử phát triển của xã hội bởi vì nó phải [khiến] người đọc “thấm nhuần” (imbue) “lòng yêu quý đất nước, tinh thần tự tôn dân tộc” (feeling of love and respect for the land and a spirit of pride in one’s nation[ality]).
Ông kết luận bằng việc nói rằng “Hiện nay, lịch sử dân tộc ta đương dở ra những trang mới. Dưới sự lãnh đạo của Đảng của giai cấp công nhân, thừa kế truyền thống anh hùng của dân tộc, chúng ta đã kết hợp chủ nghĩa yêu nước chân chính với chủ nghĩa quốc tế vô sản, phấn đấu cho tổ quốc được độc lập hoàn toàn và xây dựng chủ nghĩa xã hội” (At present the history of our nation[ality] is opening a new page. Under the leadership of the Party of the working class, and continuing the tradition of heroism of the nation[ality], we are uniting true patriotism with international communism, and struggling for our fatherland to obtain complete independence and to build socialism). “… nhưng một điều không được quên là những người viết sử dân tộc phải làm cho người đọc nó được hun đúc thêm lòng yêu nước, tinh thần tự hào dân tộc, yêu tổ quốc cũng như yêu lịch sử của tổ quốc mình. Đã vậy, những cán bộ công tác sử học phải tự mình nâng cao nhiệt tình yêu nước ; nói cách khác, nếu không có lòng yêu nước nồng nàn thì làm sao góp phần được vào việc xây dựng lịch sử dân tộc, nhất là một dân tộc anh hùng” (… on point which cannot be forgotten is that the people who are writing the history of the nation[ality] must forge in the readers a feeling of love of country, a spirit of pride in the nation[ality], and to love the fatherland as well as the history of their fatherland. As such, those cadres working on historical scholarship must elevate their patriotic ardor. To put it differently, if they do not love the country passionately, then how can they contribute to building the history of a nation[ality], particularly a heroic nation[ality] ?). “Cố nhiên là nói đến yêu nước trong lúc này, chúng ta phải gắn liền với chủ nghĩa xã hội, với sự lãnh đạo của Đảng tiền phong. Đó cũng là quy luật tất yếu của lịch sử dân tộc ta đương bước sang một giai đoạn mới” (Of course in speaking of love of country at this point, we have to combine this with socialism, with the leadership of the Party vanguard. That is also an essential law of the history of our nation[ality] as we enter a new phase).



Tôi cho rằng bất kỳ ai ở phương Tây ngày nay đọc những nhận xét trên sẽ lập tức quan sát tính chất chính trị rõ ràng như thế nào trong những nhận xét của Trần Huy Liệu. Những nhà sử học đích thực thì không cố gắng truyền tới người đọc một ý nghĩa nào của chủ nghĩa yêu nước. Đó có thể là điều mà một số giáo viên dạy lịch sử ở phổ thông có thể làm, nhưng điều đó không [bao giờ] có chỗ trong một nền học thuật đích thực. Mặc dù vậy, hoàn toàn có thể hiểu tại sao một người như Trần Huy Liệu đã cảm thấy cần đưa ra luận điểm như thế ở năm 1967. Và chúng ta có thể thông cảm, tôn trọng những học giả đã đáp lại lời kêu gọi ấy [của Trần Huy Liệu] để xây dựng ra một nền học thuật mang tính chất “yêu nước” tại thời điểm đó. Tuy nhiên, điều mà không tài nào hiểu được là, 43 năm sau kể từ khi Trần Huy Liệu viết bài viết ngắn này, và 35 năm sau kể từ khi chiến tranh kết thúc, cách tiếp cận này đối với quá khứ vẫn ngự trị trong thế giới học thuật ở Việt Nam. Nó có thể không rõ ràng rành rành như được thấy ở đây, trong bài viết của Trần Huy Liệu, nhưng vẫn đúng cái mệnh lệnh thức đó (tức cái yêu cầu khiến người ta phải làm theo) vẫn làm động lực cho học thuật ở Việt Nam. Đã đi qua 43 năm. 43 năm là một khoảng thời gian rất dài, và thật khó khăn để cảm thông hay tôn trọng nhưng học giả tiếp tục chỉ một kiểu học thuật sử học như thế trong 43 năm.
Cuối cùng, thứ lịch sử “khoa học” mà các học giả dưới thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã gây dựng thời điểm đó cuối cùng trở nên ít khoa học hơn rất nhiều với những gì họ dự định. Không thể “nắm được quy luật tiến hóa của lịch sử” và truy nguyên sự phát triển của xã hội ở Việt Nam từ thời công xã nguyên thủy đến hiện tại, thay vào đó, họ cuối cùng đã viết ra một lịch sử dựa trên nền tảng của một thứ thiếu tính khoa học rất nhiều nhưng lại cực kỳ có uy quyền – thứ ấy là “chủ nghĩa dân tộc” (nationalism).

Tác giả: Lê Minh Khải
Dịch giả: Hoa Quốc Văn
Nguồn bài viết: Ở đây.
http://bautx.blogspot.com/2014/08/cai-chet-cua-tri-thuc-lich-su-o-viet.html#.VAQ1xhY5WZQ

GS Nguyễn Văn Tuấn: Đẳng cấp nhà khoa học không phải là sản phẩm của PR(Lê Thanh Phong)

$
0
0

GS Nguyễn Văn Tuấn: Đẳng cấp nhà khoa học không phải là sản phẩm của PR


Báo Lao động: Vụ kiện giữa Đại học Tôn Đức Thắng và GS Nguyễn Đăng Hưng thu hút sự chú ý của dư luận trong nước thời gian qua và Báo Lao Động đã có cuộc phỏng vấn GS Nguyễn Văn Tuấn một số nội dung liên quan đến vấn đề đánh giá một nhà khoa học, xuất bản tạp chí khoa học, để cung cấp thêm một góc nhìn khách quan về lĩnh vực này.

Xin Giáo sư cho biết thế nào là nhà khoa học hàng đầu? Lấy tiêu chuẩn gì để xác định là nhà khoa học hàng đầu?
- Chẳng có tiêu chuẩn cụ thể nào để xác định ai là “nhà khoa học hàng đầu”. Tuy nhiên, trong giới khoa học, người ta có thể đánh giá đẳng cấp một nhà khoa học qua công bố quốc tế, tầm ảnh hưởng của nghiên cứu và sự ghi nhận của đồng nghiệp trong ngành. Công bố quốc tế thể hiện qua số bài báo khoa học, những tập san khoa học mà nhà khoa học thường công bố và tần số trích dẫn.
Nhưng con số bài báo không quan trọng bằng chất lượng và chất lượng phản ảnh một phần lớn qua tập san. Trong mỗi chuyên ngành, nếu một nhà khoa học công bố toàn trên các tập san hàng đầu (có impact factor [IF] cao) thì rõ ràng là thuộc đẳng cấp cao, còn một nhà khoa học chỉ công bố trên tập san làng nhàng hay IF thấp thì thuộc đẳng cấp thấp. IF không phải là chỉ số hoàn hảo, nhưng là thước đo quan trọng để đánh giá chất lượng tập san mà nhà khoa học công bố. Tầm ảnh hưởng thì có thể đánh giá qua số lần trích dẫn. Do đó, trong lý lịch của các nhà khoa học, họ thường “khoe” những chỉ số này.
Nếu một nhà khoa học có 200 bài báo khoa học, theo Giáo sư thì ý nghĩa của số lượng công trình khoa học là như thế nào?
- Con số đó không có ý nghĩa gì nhiều nếu chúng ta không biết trong số đó có bao nhiêu bài kỷ yếu hội nghị (prceedings), kỷ yếu hội thảo (abstracts), báo cáo nội bộ. Trong khoa học, khi nói “bài báo khoa học” người ta đề cập đến những công trình công bố trên các tập san trong danh mục ISI, hoặc trong kỷ yếu của các hội nghị có bình duyệt nghiêm chỉnh. Con số bài báo khoa học chỉ phản ánh mức độ hoạt động nghiên cứu, chứ không phải chất lượng.
Có những nhà khoa học nổi tiếng chỉ có chừng chục bài, nhưng trên những tập san danh tiếng như Science, Nature, Cell, PNAS... thì đó là một thể hiện về đẳng cấp và chất lượng hơn những người có hàng trăm bài trên các tập san loại xoàng. Có nhiều nhà khoa học có hàng trăm bài trên các tập san ISI, nhưng chẳng có bài nào trên các tập san loại “đỉnh” và do đó rất khó xem là có đẳng cấp quốc tế.
Trong quyển sách “Đi vào nghiên cứu khoa học”, Giáo sư có đề cập đến chỉ số H. Chỉ số H của các nhà khoa học là gì và ý nghĩa ra sao, thưa Giáo sư?
- Năm 2005, nhà vật lý học Jorge Hirsch (Đại học California - San Diego) đề xướng chỉ số H để đánh giá tầm ảnh hưởng của một nhà khoa học. Chỉ số H được tính toán dựa vào số công trình công bố và số lần trích dẫn. Nếu một nhà khoa học có chỉ số H = 10 có nghĩa là nhà khoa học này có 10 bài báo với mỗi bài được trích dẫn ít nhất là 10 lần trở lên.
Theo cách hiểu chung, là giáo sư khá phải có chỉ số H từ 20 trở lên. Một nhà khoa học xuất sắc thường có chỉ số H trên 30. Có một nghiên cứu cho thấy trong số các nhà khoa học y sinh học, vật lý học, hóa học từng đoạt giải Nobel thì thấy 84% có chỉ số H trên 30. Chỉ số H tuy không hoàn hảo nhưng có tương quan chặt chẽ đến tầm ảnh hưởng và danh tiếng của nhà khoa học.
Trong trường đại học, đề cương của đề án được phát triển, thì đó là sản phẩm của tác giả hay của nhà trường?
- Tôi nghĩ là sản phẩm của cả hai. Ý tưởng trong đề án là của tác giả, nhưng tài liệu đề cương là của trường. Do đó, chúng ta thấy khi nhà khoa học nghỉ việc, họ không được đem theo những đề cương đã phát triển ở trường cũ. Ở viện tôi có quy định, nếu nhà khoa học nghỉ việc thì họ không được đem theo bất cứ đề cương nào họ viết lúc còn ở viện. Bệnh viện tôi công tác mấy năm trước sa thải một bác sĩ cao cấp, và bệnh viện niêm phong tất cả tài liệu ông đang có trong văn phòng, vì họ sợ ông đem những đề cương nghiên cứu sang chỗ khác. Dĩ nhiên, vị bác sĩ đó có thể đem ý tưởng đi và phát triển đề cương mới, nhưng ông không có quyền đem đề cương sang chỗ khác.
Nếu Giáo sư công bố một bài báo khoa học trên một tập san, ai là người chủ của bài báo, Giáo sư hay là trường đại học mà Giáo sư đang công tác?
- Trong công bố khoa học, khái niệm “chủ” hay “sở hữu” hơi khó để phân định, vì trong thực tế ít ai đặt ra vấn đề này. Khi tôi công bố một bài báo khoa học, đó là một sản phẩm trí tuệ, thì tôi là sở hữu chủ của ý tưởng trong bài báo. Nhưng nhà xuất bản thường thường giữ tác quyền (copyright) những hình ảnh, biểu đồ, bảng số liệu,... trong bài báo. Điều này có nghĩa là sau này nếu tôi muốn sử dụng các biểu đồ trong bài báo đó, tôi phải xin phép nhà xuất bản.
Trường đại học nơi tôi công tác tuy không phải là sở hữu chủ của bài báo, nhưng trường có quyền xem đó là bài báo của trường vì trong địa chỉ công tác tôi có ghi tên trường trong bài báo. Lý do đơn giản là vì tôi làm nghiên cứu dùng cơ sở vật chất của trường, có thể do trường trả lương, và tôi cũng có khi nhờ thương hiệu của trường. Do đó, trường có quyền liệt kê bài báo của tôi như là một sản phẩm của trường.
Nhưng nếu nhà khoa học có hơn một địa chỉ công tác trên bài báo thì nơi nào là sở hữu chính?
- Điều anh nói là tình trạng một nhà khoa học có nhiều nơi công tác hay “affiliation”. Affiliation rất quan trọng đến thương hiệu. Chẳng hạn như khi tôi công bố nghiên cứu, tôi có đến 3 hay 4 affiliation (tuỳ theo công trình) như Viện Garvan, Bệnh viện St Vincent, Đại học UNSW, Đại học UTS... thì mỗi nơi đều có quyền liệt kê bài báo của tôi như là sản phẩm của trường. Còn nơi sở hữu chính là nơi tôi làm nghiên cứu. Đó chính là lý do tại sao trong các bảng xếp hạng đại học “top 200”, người ta tính cả những công trình mà các nhà khoa học đã từng thực hiện tại trường trong quá khứ, dù hiện nay nhà khoa học không còn công tác ở trường nữa. Do đó, ký tên một bài báo hay một đề cương dưới danh nghĩa một trường đại học cũng có nghĩa là đồng ý để nhà trường xem đó là sản phẩm trí tuệ của họ.
Nếu Giáo sư sáng chế ra phương pháp và có khả năng thương mại hoá, Giáo sư có được sở hữu 100% giá trị thương mại?
- Câu trả lời đơn giản là: Không.
Đụng đến tiền bạc thì các trường đại học và viện nghiên cứu rất... quan tâm. Nếu tôi phát minh ra một phương pháp, đăng ký bằng sáng chế và thương mại hoá thì số tiền thu được từ sản phẩm sẽ được chia giữa tôi và trường đại học. Tỉ lệ chia thì còn phụ thuộc vào quy định từng nơi, nhưng thường thường trường lấy nhiều hơn nhà khoa học. Có trường quy định tỉ lệ 60-40 (trường hưởng 60%, nhà khoa học hưởng 40%), nhưng cũng có vài nơi “rộng rãi” hơn. Nhưng nói chung, nhà khoa học không được hưởng 100%, vì sản phẩm trí tuệ còn là của trường.
Nếu tôi chuyển sang trường khác, thì trường cũ vẫn hưởng phần trăm như quy định, bởi vì họ xem đó là sản phẩm của họ, và tôi vẫn hưởng lợi tức như quy định, không có gì thay đổi. Trường mới không dính dáng gì đến bằng sáng chế mà tôi làm ở trường cũ, trường mới không thể hưởng bất cứ lợi tức gì từ bằng sáng chế của tôi.
Có quan điểm cho rằng tạp chí khoa học là của nhà khoa học, trường đại học không được đụng đến, ý kiến của Giáo sư?
- Tôi nghĩ quan điểm đó không đúng với những gì tôi biết trong thực tế. Trước hết, “nhà khoa học” là ai? Kế đến, thế nào là “của”, tức sở hữu. Nếu hiểu sở hữu chủ có nghĩa là ông chủ điều hành và quản lý, thì thông thường các hiệp hội chuyên ngành và thỉnh thoảng trường đại học là sở hữu chủ tạp chí khoa học. Nếu tạp chí do nhà xuất bản lập ra thì sở hữu chủ là nhà xuất bản. Chắc chắn tạp chí khoa học không phải của một cá nhân nhà khoa học. Ngay cả nhà khoa học trong vai trò tổng biên tập cũng không phải là sở hữu chủ của tạp chí. Thật ra, cá nhân nhà khoa học chẳng có quyền gì có ý nghĩa trong tạp chí khoa học. Ngay cả nộp bài cho tạp chí còn phải trả tiền, và khi bài đã đăng thì bản quyền lại thuộc nhà xuất bản. Đây chính là một xung đột giữa nhà xuất bản và nhà khoa học, nhưng đây là một đề tài khác.
Trong quá trình làm nghiên cứu, có lẽ Giáo sư đã nhận được nhiều sự tài trợ. Trách nhiệm của Giáo sư đương nhiên là phải làm ra sản phẩm khoa học, ngoài ra, nhà tài trợ có yêu cầu gì không?
- Trong khoảng 20 năm nay, nhiều tổ chức tài trợ yêu cầu nhà khoa học phải ghi lời cảm tạ tổ chức tài trợ ở bất cứ sản phẩm nào và bất cứ nơi nào có dùng dữ liệu liên quan đến tài trợ của họ. Có tổ chức có hẳn những cách viết mà nhà khoa học phải tuân theo. Nhưng các nhà khoa học nói chung đều có đạo đức tốt và lòng tự trọng cao, nên dù không có yêu cầu, họ vẫn ghi cảm tạ trong tất cả sản phẩm trí tuệ họ có được từ tài trợ.

Lê Thanh Phong thực hiện.
http://bautx.blogspot.com/2014/08/gs-nguyen-van-tuan-ang-cap-nha-khoa-hoc.html#.VAQ2pBY5WZQ
 

Đọc thêm:
- Giáo sư đem lại danh tiếng cho trường đại học?

Trung Thu là của người lớn?!(Ngô Tấn Thủy Tiên)

$
0
0
Trung Thu là của các cháu thiếu niên nhi đồng,giờ trung thu thành của người lớn,hộp bánh trung thu cả chục triệu,kèm cả rượu tây,giờ mặt nạ Trung Quốc cũng tràn qua Viet Nam,cho người lớn chơi và doạ trẻ con thế này...
Các bộ quản lý văn hoá,có nên để những mặt nạ thế này,bán cho mùa trung thu không?

 
 

越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的(Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen)

$
0
0

越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的


时间:2014-08-28 20:36来源:环球军事网 点击: 86295

独乐不如众乐,谢谢您向亲朋好友推荐我们环球军事网,我们的网址是www.armystar.com。欢迎手机用户访问环球军事网手机版,节省上网流量。手机版域名:m.armystar.com,网页最上、下方均有链接。 为了方便您下次访问请收藏本站

据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!

据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。
此条消息,说明中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船的正式交付,南海的油气钻探作业仍然在继续进行,钻出油气就要储存运输,海洋石油118就担负了这样的重任。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!
中国外交部发言人表示:“海洋石油981”钻井平台15日顺利完成了在西沙群岛中建岛附近海域的钻探作业,并按计划转场至海南岛陵水项目继续作业。上述作业完全是中国主权范围内的事情。转场是有关企业海上作业计划安排,与任何外部因素无关。
981的撤离,但恰恰就是7月14日美国参议院通过决议,要求中国钻井平台981撤离南海这个时间之后。因此,引起了国内外巨大的反响。有人以为中国是“屈服”于美国的压力而为之。
981本次钻探过程中已发现了油气显示,但暂未安排油气测试作业。按照深水油气勘探开发流程,预探井发现油气显示后,需要对所取得的资料和数据分析进行综合评价,在作出综合评价前,石油公司暂不会继续实施海上作业。



海洋石油118
此外981作业处位于南海深水区,油气测试作业时间长,特别是南海地区7月中下旬开始进入台风多发季节,为确保人员和设备安全,本次钻探暂未安排油气测试作业。因此,撤出西沙钻探点到陵水作业,这是企业行为与别人的什么决议毫无关系,中国企业的做法是无可非议的。



“海洋石油118”号是最先进的FPSO
中国南海东部海域的恩平油田群在年底前投产。海洋石油118就是为恩平油田群而设计使用的。为恩平油田设计的浮式生产储油船(FPSO)("海上石油工厂"。)“海洋石油118”号,8月8日,在辽宁命名。
“海洋石油118”号是最先进的FPSO。该船设计载重量15万吨,原油日处理能力最高达到5.6万桶(约8900立方米),服务寿命为30年,能够满足500年一遇的生存环境条件要求,创国内FPSO设计之最。

http://www.armystar.com/cnjs/2014-08-28_19068.html 


越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的(2)


时间:2014-08-28 20:36来源:环球军事网 点击: 86459

独乐不如众乐,谢谢您向亲朋好友推荐我们环球军事网,我们的网址是www.armystar.com。环球军事网文章很精彩!欢迎大家看完本文之后阅读更多的文章。首页有更多更精彩的文章等着您。 为了方便您下次访问请收藏本站

据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!

中国的海洋油气生产,是绝对不会因为他国的破坏或某些国家的反对而退缩。逐步地先易后难地逐步向南延伸开采海洋资源,是中国不可忽视的重大行动。通过开采,一来是对中国主权的宣示。
再则是中国的海洋资源不应继续地落入他国的手中,而应当抓紧自己的开采速度。特别是中国周边的某些国家,仗势美国的撑腰,而与中国周旋,因此,今后在南海的维权和钻探油气的生产,将受到极大的挑战和阻碍。
中国除了在油气生产方面加速外,进行必要的军事准备是非常必要的。因为只有自己强大到别人不敢来偷、来抢,中国才是真的强大了!
越共中央政*治*局委员、书记处常务书记黎鸿英作为越共中央总书记阮富仲的特使,26日起访问中国两天。越方对5月发生的针对中国企业和工人的事件表示遗憾,对造成中国工人伤亡表示痛心。


越共中央总书记阮富仲
 
越方表示,将对受害的中国工人给予一定形式的人道补偿,并派团来华慰问受害者家属代表。看起来“越南派特使访中国改善关系”,实际上越方的声明说,“黎鸿英访华的目的是确保钻油平台事件不会重演”,并“在两党及两国间促进长期发展健全、稳定的关系”。



中国南海
因此,其根本的问题还是一个钻井平台的事情,他们是来摸底来了!他们也许是不会放弃的。最近他们有邀请印度和俄罗斯有关企业,到南海去联合开发两个区块。但是,中国也是不会退让的。也许在某些时候有一些表面上俄缓和,但其原则立场中国是不会改变的!

越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的(3)

时间:2014-08-28 20:36来源:环球军事网 点击: 加载中

独乐不如众乐,谢谢您向亲朋好友推荐我们环球军事网,我们的网址是www.armystar.com。欢迎点击页面右上方“军事交流”加入环球军事论坛交流,我们有很多美女军迷哦。 为了方便您下次访问请收藏本站

据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!

中国解放军一旦全面行动 越南恐怕撑不了三日
自981石油钻井平台设立在西沙以来,越南就开始了漫长的与中国的领土主权争夺战。其实,早在981钻井事件之前,越南西沙南沙鲜有找中国麻烦,霸占中国岛屿也表现得十分“低调”,直到今年5月份,越南就像是将憋了很久的怒火一次性发了出来。
反华暴行、与美日菲拉帮结派以及武装越南西沙巡逻船只,越南政府在南海挑衅越来越肆无忌惮。从低调走向“流氓化”,越南是真的想在南海点燃一场战火吗?专 家分析越南这次之所以反应如此之大,与越南媒体所报道的“越南人反华根深蒂固”有关,除此之外,唯恐非法占领的中国岛屿被中国收回,南海资源诱惑以及美帝 在背后撑腰,都是越南敢于与中国爆发激烈冲突的原因。
有西方媒体臆测中越开战称,解放军能忍则忍,一旦对河内展开全面反击,不出三天,就能拿下整个越南,可能正如越南媒体所担心的一般,越南到时恐怕将变成中国的一个省。
有外媒此前曾指出,越南最近在南海频频向中国发难,除了担心自身在南海的既得利益会随着中国的维权行动而悉数收回外,很重要的一个原因就是有美国在背后的支持和教唆。不过,在巨大的中越实力落差面前,越南的阴谋恐怕很难得逞。



981石油钻井平台
 
目前,世界上最大石油公司中的两家-美国的埃克森美孚公司和英国的BP公司,似乎已经准备无视中国的反对了。先后与越南勾结,在中国提出的主权海域进行非法的石油勘探和开采工作,无视中方的严厉警告。



中国在南海主权
 
文章指出,去年7月22日,中国外交部一发言人说北京反对任何"侵犯中国在南海主权、主权权利和管辖权的行为"的同一天,BP公司一位发言人在伦敦对记者 说,该公司的合作伙伴越南国营石油公司已经在中国提出领土争议的区块重新开始勘探活动。该区块位于越南和南沙群岛之间,离岸约370公里。
不过,与上世纪八九十年代不同,中国现在的国家实力尤其是军事实力就像配备叆榧迪柯的秒射男一样,无坚不摧,足以使其战胜地区对手,从而夺回南中国海主权,只要中国决心这样做的话,甚至曾经有西方一家媒体直言,称解放军一旦全面行动,越南恐怕撑不了三日。

越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的(4)

时间:2014-08-28 20:36来源:环球军事网 点击: 86599

独乐不如众乐,谢谢您向亲朋好友推荐我们环球军事网,我们的网址是www.armystar.com。环球军事网文章很精彩!欢迎大家看完本文之后阅读更多的文章。首页有更多更精彩的文章等着您。 为了方便您下次访问请收藏本站

据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!

越南内政走向崩溃:这就是激怒北京的下场
现在,越南在南中国海与中国的对抗并没有一点松动,且愈演愈烈。
人们担心,这种对抗有可能长期化。
对此,舆论场出现了一种声音,面对经济势力强大的中国,越南耗得起吗?答案是否定的。
越南为挑衅中国已付出重大代价。因越南的挑衅行为,当地企业不少项目受到影响,不是停止就是推迟。中国游客也刻意避开越南,对旅游业是很大打击。尽管越南领导人一再强调要摆脱中国依赖,但目前还做不到。
中越发生在南海的剧烈冲突,距离现在只有一个多月时间,目前,变化明显的是对中国非常依赖的越南经济的状况。消息人士透露,越南最近计划的20项发电站工 程总承包(设计、采购和建设等)合同中,有15项被中国企业获得。如果一旦中国企业撒手不管,发电站建设就将陷入停滞。



越南总理阮晋勇

此外,由于与中国对立,已开始影响到越南的经济增长。2014年越南的实际经济增长率将在4.15%至4.88%之间,比之前预测的5.4%至5.5%下调近1个百分点。
日本瑞穗综合研究所也把对越南增长率的预测从6%下调至5.6%。上述数字都低于越南政府设定的5.8%的目标。



中越发生在南海的剧烈冲突

之前,越南显然是高估了自己。越南领导人以为在政治上与中国抗衡,而在经济上可以摆脱中国的依赖,达到两全其美。然而,其结果适得其反。
就目前而言,越南没有完整工业链,只有靠国外投资来拉动本国经济的发展。这几年,由于中国劳动力成本的提高,中国大陆、香港和台湾不少企业将部分流水线或生产车间搬到了越南。

越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的(5)

时间:2014-08-28 20:36来源:环球军事网 点击: 加载中

独乐不如众乐,谢谢您向亲朋好友推荐我们环球军事网,我们的网址是www.armystar.com。欢迎点击页面右上方“军事交流”加入环球军事论坛交流,我们有很多美女军迷哦。 为了方便您下次访问请收藏本站

据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!

不过,他们虽说到越南投资,无非是将总装部分放到这里罢了,其原材料仍然要从中国大陆进口。
更重要的是,越南还要长期从中国进口电力,越南电力集团仅2012年就从中国进口了46.5亿度电,接近自己产量的10%。
中国在越南投资量虽然排在日本、新加坡和韩国的后面,但中国是越南最大的原材料进口国和第四大出口市场,可谓是越南的垄断供应商和VIP客户。
现在,越南声称不再进口中国的原材料,而转为从其它国家进口。这只不过是一厢情愿。越南降低对中国的依赖,并不是想降低就能降低的。中国对世界经济贡献率高于美国、日本的情况下,越南去找哪个国家替代中国来拉动越南经济?找已负债暴表的日本吗?


越南电力集团仅2012年就从中国进口了46.5亿度电
 
安倍除了解决国内的经济外,他还有精力去救越南?指望美国吗?奥巴马连一心投欧的乌克兰都救不了,还指望人家来救你一个名义上曾经打败过自己的社*会*主*义祖国吗?这显然是打错了算盘。而且寻求美国支持,将面临另外一种风险——美国策动“颜色革命”。



越南声称不再进口中国的原材料,而转为从其它国家进口


一直以来,尽管越南想投入美国的怀抱,但它对美国的利用越南心态与对越南策动“颜色革命”的忌讳。
这是一个硬币的两面。这在越南各路暴徒“打砸抢烧”中国大陆、香港和台湾企业以及韩国、新加坡企业时,已暴露无疑。
越南领导层欲打民族主义牌对中国施压,但越南不是打此牌的高手。越南领导层曾一度放纵打此牌,旋即被越南内部的“异见组织”、“异见人士”、国外势力所利用,差一点就把牌打“糊”了。

越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的(6)

时间:2014-08-28 20:36来源:环球军事网 点击: 86988

独乐不如众乐,谢谢您向亲朋好友推荐我们环球军事网,我们的网址是www.armystar.com。欢迎手机用户访问环球军事网手机版,节省上网流量。手机版域名:m.armystar.com,网页最上、下方均有链接。 为了方便您下次访问请收藏本站

据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!

无论是乌克兰事件,还是伊拉克危机,都在证明,一些小国不要对美国等西方国家抱有太大希望。
除非你愿意被他们牵着鼻子走。
其实,在近代中越两国就发生过三次军事冲突,分别是在1974年、1979年、1988年,均以中国胜利告终。在力量更加悬殊的今天,没有美国等国家派兵相助,要想在挑衅中国取胜只是白日做梦。


一些小国不要对美国等西方国家抱有太大希望
 
当然,这只不过是表面上的东西。从更深层次的角度分析,越南想挑衅中国,还将吃比现在更多的苦头。



越南想挑衅中国,还将吃比现在更多的苦头
 
如果越南不能判明国外势力对其插手背后的图谋,不能认清越共党内派系纷争的现实危害,放任国外势力与国内民族主义、“异见组织”、“异见人士”势力合流,势必造成越南国内安全和社会秩序更大的威胁与动荡。


越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的(7)

时间:2014-08-28 20:36来源:环球军事网 点击: 加载中

独乐不如众乐,谢谢您向亲朋好友推荐我们环球军事网,我们的网址是www.armystar.com。欢迎点击页面右上方“军事交流”加入环球军事论坛交流,我们有很多美女军迷哦。 为了方便您下次访问请收藏本站

据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!

美国愿望将破灭:越南袒露对中国真实态度
美国8月16日刊发题为《在中国的阴影中,美国向昔日敌人越南示好》的文章称,美国参谋长联席会议主席马丁·登普西在过去几天中向越南示好。
他是40多年来首位访问越南这个华盛顿的昔日敌人的参谋长联席会议主席。



美国参谋长联席会议主席马丁·登普西
 
在美国的设想中,越南现在是将获得美国的武器,协助抵消中国力量的一个新伙伴。
文章说,随着美国和中国为南海越吵越凶,对华盛顿来说,越南突然变得愈发重要了。南海是世界上最重要的贸易航道之一。越南因其与中国接壤的战略位置以及拥有南海上的漫长海岸线而变得至关重要。
文章称,尽管不断向华盛顿靠拢,但由于依然重视与北京的关系,经济上无法摆脱对中国的依赖,越南已表示自己不准备抛弃其强大的北方邻国。
复旦大学美国研究中心主任吴心伯说,中国政府正密切关注着美国对越南的拉拢,并将武器禁运可能会解除一事视为在南海之争中对抗北京的举动。



复旦大学美国研究中心主任吴心伯
 
他说:“美国正试图鼓励越南在南海问题上对中国采取强硬立场。我认为华盛顿有点担心中国和越南可能会在南海争端上达成和解。”
文章认为,谁是这两个昔日敌人间的追求戏码中更热情的追求者依然是个悬而未决的问题。美国官员说,越南坚持以自己渐进的步调改善与美国的军事关系。
但美国弗吉尼亚大学外交关系教授布兰特利·沃马克说,华盛顿最后或许会失望。
沃马克教授说,越南敏锐地意识到与华盛顿关系正常化后的近20年间所走的道路布满了荆棘。他说:“他们想把我们绑得更近一些,但不想依赖这根线。”

越南胆战心惊:中国撤离981后又来个更狠的(8)

时间: 2014-08-28 20:36 来源:环球军事网 点击: 加载中
据中国消息称,中国15万吨级“海洋石油118”生产储油船正式交付,本月将赴南海进行生产作业。这也是对于7月981中国钻井平台撤出南海的众多质疑的另一种形式的答复!
现在, 越南购买的武器大多来自俄罗斯,包括最近订购的6艘基洛级潜艇
日本此前还同意为越南提供6艘巡逻船。
 
种种迹象显示越南大概会在外交上向美国倾斜

美国官员说,越南限制美国海军舰艇每年只能访问越南港口一次,这一点不会有变化。但是,是否让美国获得金兰湾的使用权尚未提交讨论,金兰湾是美国曾在越战中使用过的一个具有重大战略意义的港口。尽管如此,种种迹象显示越南大概会在外交上向美国倾斜。
美国负责民*主、人权和劳工事务的助理国务卿汤姆·马利诺夫斯基说,过去6个月,越南在人权事务上采取了“积极举措”,在最终决定是否解除美国对越南的武器禁运时,会将这个因素纳入考虑范畴。
美国负责民*主、人权和劳工事务的助理国务卿汤姆·马利诺夫斯基
文章注意到,本月,越南领导层面临罕见的呼吁加大政治开放力度的局面,当时,60多名共*产*党员联署了一封针对越南和中国关系的公开信。署名者表示,中国部署石油钻井平台,越南应在国际法庭对其采取法律行动。
美国进步研究中心负责国家安全的副主任的维克拉姆·辛格说:“当越南共*产*党的60多名党员签署公开信呼吁领导人'建设真正民*主、守法的国家'时,是时候邀请越南摆脱对俄罗斯和中国的依赖并鼓励其进一步改革了。这事关尊严和骄傲,以及得到与该地区其他国家同等的待遇。


Tướng Lê Hồng Anh vào cho ý kiến nhá !!
Ảnh của Nguyên Trung Thuan.
Ảnh của Nguyên Trung Thuan.
Nguyên Trung Thuanđã thêm 2 ảnh mới.Hình ảnh tàu "HYSY 118" HYSY 118 (Haiyang Shiyou 118; 海洋石油118船) cấp 15 vạn tấn của TQ được đưa trên trang Quân sự Phượng hoàng với lời lẽ rất xấc xược.
 http://www.armystar.com/cnjs/2014-08-28_19068.html


dưới đây là bản dịch từ bản tiếng Hoa sang tiếng Anh của Google vì vây  không đảm bảo sự chính xác. BBT NLG tạm sử dụng trong khi chờ đợi bản dịch chính thức sang Việt ngữ.
 
 
Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen

Time: 2014-08-28 20:36 Source: Global Military Network Hits: loading times

According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of theSouth China Sea reply!

According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations.

This message stating that China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel is formally delivered, oil and gas drilling operations in the South China Sea is still continuing, we should drill oil and gas storage and transportation, offshore oil 118 to assume sucha responsibility. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of the South China Sea reply!

Chinese Foreign Ministry spokesman said: "Offshore Oil 981" successfully completed drilling platform on the 15th in the waters near the Paracel islands in the construction of drilling operations, as planned transition to Hainan Lingshui project continue These operations is entirely a matter within the scope.of Chinese sovereignty. Transitions are related to business operations at sea scheduling, independent of any external factors.

981 evacuated, but precisely the July 14 United States Senate passed a resolution demanding the withdrawal of Chinese drilling platform 981 after the South China Sea this time. Therefore, caused great repercussions at home and abroad. Some people think that China is a "surrender"to US pressure to do this.

981 times the process of drilling oil and gas shows have been found, but not yet arranged hydrocarbon testing operations. According to deepwater oil and gas exploration and development process, wildcat discovery of oil and gas shows, the need for the information and data analysis toobtain a comprehensive evaluation, before making a comprehensive evaluation, the oil companies will not continue to implement offshore operations temporarily.

Offshore Oil 118

Also located at 981 South China Sea deep water operations, oil and gas test job long time, especially in the South China Sea late July entered the typhoon season, to ensure the safety of personnel and equipment, this test operation of oil and gas drilling scheduleyet. Therefore, the withdrawal of the Xisha drilling point to Lingshui job, which is what the resolution of corporate behavior with others no relationship, Chinese business practices are beyond reproach.

"Offshore Oil 118" is the most advanced FPSO

Enping oilfields in the eastern waters of the South China Sea before the end of production. Offshore Oil 118 is designed for Enping oilfields use. Enping oil designed for floating production storage vessel (FPSO) ("offshore oil factory.") "Offshore Oil 118"number, August 8, Liaoning name.

"Offshore Oil 118" is the most advanced FPSO. The ship design load 150,000 tons of crude oil daily processing capacity of up to 5.6 million barrels a day (about 8900 m3), the service life of 30 years, to meet 500 years of existenceenvironmental conditions, the highest domestic FPSO design.

Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen (2)

Time: 2014-08-28 20:36 Source: Global Military Network Hits: loading times

According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of theSouth China Sea reply!

China's offshore oil and gas production, is definitely not because of opposition to the destruction of his country or in certain countries and back. Difficult and gradually extending southward gradually after the first easy exploitation of marine resources, China is a major action can not be ignored. By mining, one is of Chinese sovereignty declaration.

Furthermore is China's marine resources should not continue to fall into the hands of his country, but should pay close attention to their exploitation rate. In particular, some countries around China, Zhang Shi American backing, and deal with China, so in the future anddrilling rights in the South China Sea oil and gas production, will be a great challenge and obstacles.

China accelerated in addition to oil and gas production, the necessary military preparations are necessary. Because only themselves strong enough to dare to steal someone else, rob, China is really strong!

* Governance * CPV Central Committee Political Bureau, member secretary of the executive secretary Li Hongying General Secretary Nguyen Phu Trong as a special envoy of the CPV Central Committee, from the 26th visit to China two days. The Vietnamese side of the incident in May againstChinese companies and workers expressed regret for the casualties caused by Chinese workers deplored.

Communist Party of Vietnam Central Committee General Secretary Nguyen Phu Trong

Vietnam said Chinese workers will suffer some form of humanitarian compensation given and missions to China condolences on behalf of the families of the victims. Looks "Vietnam sent a special envoy to visit China to improve relations," the statement actually Vietnam, "said Li Hongying'svisit aims to ensure that oil drilling platform event does not repeat itself, "and" between the two parties and the two countries to promote long-term development of sound, stable relationship. "

South China Sea

Therefore, the fundamental problem is a matter of drilling platforms, they are to thoroughly come! They might not give up. Recently, they have invited India and Russia-related businesses, to the South China Sea to the joint development of two blocks. However, China is not concessions. Maybe at some point there are some on the surface of Russia eased, but its principled position that China is not going to change!

Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen (3)

Time: 2014-08-28 20:36 Source: Global Military Network Hits: loading times

According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of theSouth China Sea reply!

Chinese People's Liberation Army once comprehensive action probably could not hold three days of Vietnam

Since the establishment of 981 oil rigs in the Xisha, Vietnam began a lengthy battle for territorial sovereignty and China. In fact, long before the 981 drilling event, the more南西沙南沙little trouble looking for China, occupying Chinese islands have been very "low key ", until May of this year, Vietnam is like to hold a long-time hair out of anger.

Anti-violence, and the US-Japan Philippines Vietnam Nan Xisha cliques and armed patrol boats in the South Vietnamese government increasingly reckless provocation. From low-key to "rogue" and Vietnam in the South China really want to ignite a war it? Expertanalysis Vietnamese reason why this reaction is so large, and the Vietnamese media reports of "deep-rooted anti-Vietnamese" relevant and, apart from the In addition, fear of illegal occupation of China islands were back to China, the South China Sea resources, temptation and the backing behind the American imperialists are the outbreak of violent conflict in Vietnam and China dare reasons.

There is speculation in the Western media war that the PLA may be able to endure, once started a comprehensive counterattack against Hanoi, less than three days, you can win the entire Vietnam, Vietnamese media might as feared in general, I am afraid that whenVietnam becomes China of a province.

Some foreign media had previously noted that Vietnam has recently launched an attack frequently to China in the South China Sea, South China Sea, in addition to fear for their vested interests will be with China's activism and fully recoverable, the very important reason is that thereis support in the United States behind and abetting. However, in the face of a huge drop in the strength of Vietnam's plot would be difficult to succeed.

981 oil drilling platform

Currently, the world's largest oil company in two - the United States, ExxonMobil and British BP, seems to have been prepared to ignore the objections of China Collusion with Vietnam has carried out illegal oil exploration and exploitation in the sovereign waters of China put forward., ignoring China's stern warning.

China in the South China Sea sovereignty

The article pointed out last July 22, Chinese Foreign Ministry spokesman said Beijing opposes any one with "violation of Chinese behavior in the South China Sea sovereignty, sovereign rights and jurisdiction" of the day, BP said a company spokesman, told reporters in London,The company's state-run oil company partners in Vietnam have been proposed territorial disputes in China resumed exploration blocks. The block is located between Vietnam and the Spratly Islands, about 370 kilometers offshore.

However, unlike the eighties and nineties, the Chinese are now the country's military strength as strength, especially with Ai Torreya Dike's second shot, like men, conquering, enough to win over regional rivals, and thus regain sovereignty over the South China Sea, aslong as China is determined to do so, and even had a western media bluntly, saying the People's Liberation Army once comprehensive action, Vietnam, probably could not hold it for three days.

Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen (4)

Time: 2014-08-28 20:36 Source: Global Military Network Hits: loading times

According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of theSouth China Sea reply!

Vietnam's internal affairs collapse: This is angered Beijing fate

Now, Vietnam and not a little loose in the South China Sea confrontation with China, and intensified.

It is feared that this confrontation might permanent.

In this regard, there is a sound public opinion field, face powerful economic forces in China, Vietnam can afford to consume? The answer is no.

Vietnam to provoke China has paid a heavy price. Vietnam because of provocative behavior, local businesses many projects are affected, not the stop is delayed. Chinese tourists also deliberately avoided Vietnam, is a big blow to the tourism industry. Although the Vietnamese leaders haverepeatedly stressed the need to get rid of China's dependence, but there is not.

Vietnam violent conflict occurred in the South China Sea, just more than a month now, at present, the change is obvious that China is very dependent on the economic situation in Vietnam. According to sources, Vietnam recently planned 20 stations EPC (engineering, procurementand construction) contract, there are 15 Chinese enterprises were obtained. If once the Chinese enterprises to wash their hands, power plant construction will be stalled.

Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung

In addition, due to Chinese opposition, has begun to affect economic growth in Vietnam. 2014 real economic growth in Vietnam will be between 4.15 to 4.88 percent, down nearly a percentage point more than the previous forecast of 5.4 to 5.5 percent.

Japan's Mizuho Research Institute in Vietnam but also to predict the growth rate from 6 percent down to 5.6 percent. These figures are lower than the 5.8% target set by the government of Vietnam.

Vietnam violent conflicts occurred in the South China Sea

Previously, Vietnam is clearly overestimated himself. Vietnamese leaders that compete with China in politics, and in the economy can get rid of dependence on China, to best of both worlds. However, it backfired.

For now, there is no complete industrial chain in Vietnam, only by foreign investment to stimulate their economic development. In recent years, due to increased labor costs in China, the Chinese mainland, Hong Kong and Taiwan, many companies will be part of theassembly line or production plant moved to Vietnam.

Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen (5)

Time: 2014-08-28 20:36 Source: Global Military Network Hits: loading times

According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of theSouth China Sea reply!

However, although they are to invest in Vietnam, is that part of the assembly put here fills its raw materials are still imported from mainland China.

More importantly, Vietnam and also the long-term import electricity from China, Vietnam Electricity Group only in 2012 on imports of 4.65 billion kWh of electricity from China, nearly 10% of their production.

Chinese investment in Vietnam, although the amount of the back row in Japan, Singapore and South Korea, but China is Vietnam's largest importer of raw materials and the fourth largest export market, can be described as Vietnam's monopoly supplier and VIP customers.

Now, Vietnam is no longer claiming that China's imports of raw materials, and turn imported from other countries. This is just wishful thinking. Vietnam to reduce dependence on China, not trying to reduce able to be reduced. The case of China on the worldeconomic contribution rate in the United States, Japan, Vietnam and China to find an alternative which country to boost Vietnam's economy? Looking sharp sheet liabilities have been to Japan?

Vietnam Electricity Group only in 2012 on imports of 4.65 billion kWh of electricity from China

Abe addition to addressing the domestic economy, he also effort to save Vietnam? Expect America? Obama even voted as one of Ukraine are not save Europe, but also expect others to rescue you a nominally had beaten his club * will * Main * righteousness motherland? It is clearly miscalculated And seek US support, will face another risk -. USA instigated "color revolution."

Vietnam claimed that no imports of Chinese raw materials, while imports from other countries into

All along, even though Vietnam would like to put into the arms of the United States, but its use of the United States and Vietnam Vietnam mentality instigated "Color Revolution" taboo.

This is the two sides of the same coin. This is the brightest in Vietnam thugs "vandalism" in mainland China, Hong Kong and Taiwan enterprises as well as South Korea, Singapore companies, the already exposed.

Vietnamese leaders want to play the nationalist card to put pressure on China, but Vietnam is not the master of this card to play. Vietnamese leadership indulgence to play this card once, soon to be used by Vietnam's internal "dissident organization", "dissidents", the foreign forces, almost put the cards hit "paste" the.

Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen (6)

Time: 2014-08-28 20:36 Source: Global Military Network Hits: loading times

According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of theSouth China Sea reply!

Whether Ukraine incident, or the Iraq crisis, are proving that some small countries to the United States and other Western countries do not hold out much hope.

Unless you are willing to be their nose.

In fact, in modern China and Vietnam military conflicts occurred three times, respectively, in 1974, 1979, 1988, are the Chinese victory. More disparity in power today, no US and other countries to send troops to help, in order to provoke Chinato win in just daydreaming.

Some small countries do not hold out much hope for the United States and other Western countries

Of course, this is only on the surface of things. From a deeper perspective, Vietnam would like to provoke China, will eat more bitterness than now.

Vietnam wanted to provoke China, will eat more bitterness than now

If Vietnam can not identify the foreign forces behind its attempt to intervene, not to recognize the reality of factional disputes within the party against the Viet Cong, the laissez-faire foreign and domestic forces of nationalism, "dissident organization", "dissident" forcesconfluence is bound to cause Vietnam's domestic security and a greater threat to social order and unrest.

Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen (7)

Time: 2014-08-28 20:36 Source: Global Military Network Hits: loading times

According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of theSouth China Sea reply!

American desire to bust: Vietnam bare the real attitude of the Chinese

Articles published in the United States August 16, entitled "In the shadow of China, the United States to the former enemy Vietnam Flirting", said the President of the United States Joint Chiefs of Staff Martin Dempsey a good show in the past few days toVietnam.

He is the first visit to Vietnam 40 years old enemy of Washington Joint Chiefs of Staff chairman.

US Chairman of the Joint Chiefs of Staff Martin Dempsey

In the vision of the United States, Vietnam, the United States now is to get weapons to help offset a new partner China forces.

The article said that the United States and China to the South China Sea with more noise the more fierce, for Washington, Vietnam has suddenly become increasingly important. South China Sea is one of the world's most important trade routes. Vietnam because of its strategic locationbordering China and has a long coastline on the South China Sea have become crucial.

The article said that despite continuing to move closer to Washington, but still values ​​its relations with Beijing, and can not get rid of dependence on China's economy, Vietnam has said he is not ready to abandon its powerful northern neighbor.

Director of the Center for American Studies, Fudan University, Wu Xinbo said that the Chinese government is closely watching the United States to win in Vietnam, and may lift the arms embargo against Beijing considered the issue in dispute in the South China Sea move.

Director, Center for American Studies, Fudan University, Wu Xinbo

He said: "The United States is trying to encourage Vietnam in the South China Sea issue to take a tough stance on China I think Washington a little worried that China and Vietnam could reach a settlement in the South China Sea dispute .."

The article, who is pursuing a scene between the two former enemies more passionate suitor is still an open question. American officials said that Vietnam adhere to its own gradual pace to improve military relations with the United States.

But University of Virginia professor of diplomatic relations between the United States Brantley Womack said Washington finally may be disappointed.

Professor Womack said that Vietnam is keenly aware of the past 20 years after the normalization of relations with Washington, the path between the full of thorns He said:. "They want us to tie closer to some, but do not want to rely on thisline. "

     Vietnam scared: China evacuated 981 then to a Genghen (8)

     Time: 2014-08-28 20:36 Source: Global Military Network Hits: loading times

     According to Chinese sources, China 150,000 tons class "Offshore Oil 118" production storage vessel officially delivered, this month will go to the South China Sea for production operations. This is also another form of July for 981 Chinese rig many questioned the withdrawal of theSouth China Sea reply!

     Now, weapons purchases, mostly from Russia, Vietnam, including the recently ordered six Kilo-class submarines.

     Japan had also agreed to provide six patrol in Vietnam.

     There are signs that Vietnam would probably be inclined to the United States in the diplomatic

     American officials said that the Vietnamese Navy vessels restrict access to the Vietnamese port only once a year, and this will not change. However, whether the United States has not yet obtained the right to use Cam Ranh Bay tabled, Cam Ranh Bay is the UnitedStates had used the port in Vietnam had a great strategic significance. Nevertheless, there are signs that Vietnam will probably be inclined to the United States on diplomacy.

     United States Assistant Secretary of State for the people * Lord, human rights and labor affairs, said Tom Malinowski, the past six months, Vietnam adopted a "positive step" in human rights matters, in the final decision whether to lift the United States toVietnam weapons When the embargo, will this factor into account areas.

     United States Assistant Secretary of State for the people * Lord, human rights and labor affairs, Tom Malinowski

     Article notes that this month, Vietnam's leadership is facing a rare call for greater political opening up of the situation, when a total of more than 60 * yield * party signatories of an open letter against Vietnam and China relations. The signatories said that China hasdeployed oil drilling platforms, Vietnam should take legal action at the international court.

     Vikram Singh Center for American Progress, deputy director in charge of national security, said: "When the Vietnamese party co * production * More than 60 party leaders signed an open letter called for 'real people * Main building, law-abiding country',the It is time to get rid of dependence on Russia to invite Vietnam and China and to encourage further reform of this matter of dignity and pride, and get the same treatment as other countries in the region. "


     The latest confrontation in Vietnam Sea: After several days of combat in Vietnam to give up fight

Một số ý kiến của độc giả trên báo DÂN TRÍ đối với trả lời của ông Nguyễn Đăng Hưng

$
0
0
Một số ý kiến của độc giả trên báo DÂN TRÍ
(số ngày 19/8/14)

APJCEN như cô gái đẹp...
đọc câu này cười suýt sặc.
Dân Trí và GS Hưng "gây sóng" vì lời đánh giá "Giáo sư Hưng, một nhà khoa học lừng danh của thế giới (giáo sư dẫn theo lời của Springer - PV)" - lời nguyên văn của Springer, cũng theo GS Hưng, là "a renowned scientist with a good reputation in the field of mechanics and computational mechanics." Không biết ai hiểu nhầm ý ai ở chỗ này.
Đọc đến cuối bài mới thấy hay, hóa ra GS Hưng dắt mất "cô gái đẹp" sang VGU nên TĐT mới nổi đóa!
 ------
22 bình luận




Hoa Mi
(8/11/2014 9:41:00 PM)
Da tu nhan Minh la nha khoa hoc truoc tien ong Hung phai ton trong su that! Tai Sao tap chi ra doi o TDT ma khong phai o truong khac? Hien nay VDU da rut logo cua minh khoi trang bia cua tap chi. Su that van mai la su that Thoi GS Hung ah!

Trần Văn Hải
(8/11/2014 8:48:00 PM)
Tôi không hiểu GS nổi tiếng trong khoa học thì bàn luận về khoa học chứ sao đi đôi co những việc mà không biết trong đơn kiện có nói hay không, GS chỉ đoán mò nội dung rồi cố ý tạo dư luận tốt cho mình ư? Lối nói trịch thượng không hợp với người làm khoa học chút nào. Qua cách nói của GS tôi cũng có cảm giác GS cũng chưa hiểu hết về thế nào là chủ sở hữu hay nhà sáng lập tạp chí khoa học cho lắm. 

Lan
(8/11/2014 8:18:00 PM)
Có lẽ vì tầm suy nghĩ của mình ngắn, nên tôi chưa thể hiểu được: Tôn Đức Thắng đưa ra ý tưởng về tạp chí, ký hợp đồng giao việc cho giáo sư Hưng --> giáo sư Hưng lập được tạp chí --> mang sang Việt Đức --> có cái gì lấn cấn ở đây, cả về lý và về tình. Đành rằng lập được tạp chí thì công của giáo dư là rất lớn, nếu không muốn nói là quyết định. Nhưng Tôn Đức Thắng thuê (hợp đồng lao động) giáo sư, trả lương cho giáo sư và cung cấp nhân sự hỗ trợ là do nhận thấy khả năng của giáo sư (không có khả năng thuê làm gì).

lưu thành thiện
(8/11/2014 5:33:00 PM)
Tài năng khoa học của giáo sư thì được thế giới công nhận là đúng rồi. Tuy nhiên, ở một nước như nước chúng ta, cần hơn nhiều sự đóng góp và tinh thần trách nhiệm, nhận lương là phải làm việc và tuân thủ các điều đã hứa, đó cũng là lẽ thường tình. Số tiền trên có người sẽ cho là nhỏ, nhưng đối với đất nước mình thì là lớn đấy chứ ạ. GS tài năng thì cũng là con người thôi, không phải lúc nào họ cũng hoàn hảo, nhưng để mọi người tôn trọng mình nhiều hơn thì chỉ nên phát biểu ở những nơi cần phát biểu, sao giáo sư lại đem tạp chí từ trường TĐT sang Việt Đức một cách khó hiểu như vậy?

Tam
(8/11/2014 4:07:00 PM)
Giáo sư Hưng thấy đúng, thì giáo sư tập hợp luật sư , các đồng nghiệp, Đại học Việt Đức, học trò chuẩn bị tài liệu, chứng cứ và lý lẽ để làm việc với đại học Tôn Đức Thắng tại tòa, thậm chí GS Hưng có thể kiện ngược lại nữa, việc gì GS Hưng phải tự làm rùm beng, thanh minh thanh nga làm gì cho mệt. Mà phát biểu không khéo, thì những phát biểu của giáo sư hiện nay sẽ là bằng chứng chống lại giáo sư tại toà. Ngoài ra, giáo sư đã biết cụ thể đơn kiện như thế nào đâu, mà phản pháo cho chính xác. Điều này chứng tỏ, giáo sư có thể giỏi trong khoa học, nhưng luật pháp thì chưa chắc chắc! Mọi người đừng tung hô quá.

sviên TDT giấu tên
(8/11/2014 10:36:00 AM)
Mình nhận thấy gs trình bày quan điểm rất logic và hợp lý trong khi trường TDT k có câu trả lời đi vào trọng tâm mà chỉ lòng vòng quanh việc ông Út liên hệ với NXB qua danh nghĩa của GS và trường cũng chỉ giao cho GS nvụ xem xét khả năng ra tờ báo. Câu trả lời của trường k hề đề cập tới chi phí đã bỏ ra và nội dung của hợp đồng về việc sở hữu tờ báo, đọc xong bản thân mình chỉ cảm thấy GS đã dồn tâm lực của mình để có đc trái ngọt khi mà trường lại muốn làm ít ăn nhiều.

Lam Trung
(8/11/2014 9:49:00 AM)
Tôi thử vào trang web của tạp chí xem qua thì thấy VGU đã gỡ logo xuống rôi? thì ra là do ông Hưng tự tiện đưa nó lên mà không hề xin ý kiến của VGU?? là một nhà khoa học "lừng danh" mà sao ông làm việc không có nguyên tắc và khoa học như vậy nhỉ?? Ít ra VGU họ cũng hiểu và trân trọng đối với những giá trị nào không thuộc về họ hơn ông giáo sư này!

nonamé
(8/11/2014 9:39:00 AM)
Anh Danh sai rồi!

ba sàm
(8/11/2014 8:53:00 AM)
Đọc bài báo thấy trắng đen rõ ràng rồi mà sao còn tranh cãi làm gì nhỉ. GS Hưng tự tay ký hợp đồng để thành lập cho ĐH Tôn Đức Thắng một tạp chí khoa học quốc tế, với sự hỗ trợ đắc lực của TS. Út và tiền của trường người ta, vậy thì sản phẩm đó phải của trường ĐH Tôn Đức Thắng chứ, sao GS Hưng lại làm thế? Về cả tình và lý GS Hưng đều sai rồi!




Nguyễn Doanh Hòa
(8/10/2014 9:56:00 PM)


Ông Hưng hợp đồng với ĐH TĐT để có tạp chí, nay tạp chí của ĐH VĐ thì ông Hưng phải bồi thường. Sao mà phải rắc rối? Ông Hưng tài thì cứ "bán" tạp chí cho ĐH VĐ lấy tiền trả, cãi nhau làm gì cho mệt.






Thinh Nguyen
(8/10/2014 7:05:00 PM)
Tôi thấy Giáo sư nói cũng đúng, Trường Tôn Đức Thắng nói cũng đúng. Bên nào cũng có cái lý riêng. Nhưng xét về tình và lý của người Việt Nam, tôi nghĩ giáo sư nên cân nhắc lại vì tôi nghĩ rằng ngay ban đầu Giáo sư đã hiểu rõ mục đích của Trường Tôn Đức Thắng khi bổ nhiệm giáo sư ở vai trò là kiến tạo một tạp chí khoa học, tôi cho rằng điều này chẳng có gì sai vì bản thân trường nào cũng có mong mỏi như vậy và ở đây Trường Tôn Đức Thắng đã tin tưởng và kỳ vọng ở Giáo sư nên mới giao trọng trách này cho giáo sư. Mặc dù hợp đồng lao động giữa giáo sư và trường Tôn Đức Thắng không ghi rõ tên tạp chí, nhưng xét về bối cảnh và thời gian ra đời, thì rõ ràng sự ra đời của APJCEN chính là kết quả mà Trường Tôn Đức Thắng mong muốn ngay từ đầu. Trong trường hợp này tôi nghĩ Trường Tôn Đức Thắng và Giáo sư nên ngồi lại để cùng đưa ra giải pháp tốt nhất, hợp tình hợp lý của người Việt Nam.

Huỳnh Nam
(8/10/2014 3:52:00 PM)
Các bạn à! Lên mạng search GS. Nguyen Dang Hung, các bạn sẽ thấy GS là người có uy tín thế nào trên thế giới! Việc này TDTU sai rồi, các bạn hãy tìm hiểu kỹ , đừng bình luận lung tung. Việt Nam mình không có mấy người đạt tầm cỡ như GS Hưng. Nói chung quy là: "Nhà khoa học họ muốn bảo vệ tính độc lập khách quan Nhà quản lý thì muốn bảo vệ quyền lợi sỡ hữu"Đọc và nghiền ngẫm nhé! 

binh le xuan
(8/10/2014 3:24:00 PM)
toi ung ho GS Nguyen Dang Hung , GS giai trinh that logic

thao
(8/10/2014 2:30:00 PM)
Nếu không có tên tuổi của GS Hưng tôi đố các bạn dù chấp hết các Trường ĐH Việt nam cộng lại chứ đừng nói ông ÚT hay ông Hieu trưởng DH TĐT kia gửi thư cho các nhà khoa học lung danh kia trả lời. Vì ở VN chẳng có ai có đủ uy tín như GS Hưng hay GS NBChâu mời được họ đâu. họ nể những người như GS Hưng hay GS Châu vì thành tích khoa học và năng lực làm việc cũng như uy tín thế giới. Nên các bạn đừntg có mà suy diễn hồ đồ.

ngochien
(8/10/2014 10:26:00 AM)
Ông Hưng là nhà khoa học về cơ học tính toán thì chỉ nên nói chuyện phải quấy về cơ học tính toán. Xét trên góc độ pháp luật hợp đồng và sở hữu trí tuệ, thì ông là người sai rồi. Lẽ ra ông nên để luật sư của mình trả lời.

Tran Trung
(8/10/2014 6:49:00 AM)
Thế sao tự nhiên NXB lại đưa logo của VGU thay cho Tôn Đức Thắng??? Mặc dù VGU không yêu cầu ư?? Giá của vị trí quảng bá đó gấp 10 lần tiền lương của Thầy??? Tôi không tin là chuyện này là tự nhiên!!!!

nguyễn ngọc ngữ
(8/10/2014 6:34:00 AM)
Nếu theo tinh thần hợp đồng, giáo sư phải thực hiện một tạp chí khoa học cho ĐH Tôn Đức Thắng, khác với tạp chí của riêng giáo sư. Cần lưu ý là tạp chí của ĐH TĐT, còn giáo sư có bao nhiêu tạp chí thì điều đó không liên quan đến hợp đồng giữa giáo sư và ĐH TDT. Quyền sở hữu ở đây được xác định theo hợp đồng, chứ không theo vị thế. Lương của giáo sư được ĐH TDT trả cũng không áp dụng vào trong trường hợp này, vì hợp đồng được ký không so sánh quyền sở hữu với tiền lương. Giáo Sư đặt cái tôi của mình cao hơn mọi sự, trong mọi tương quan, như vậy là không đúng tinh thần của một nhà khoa học.

Dantri
(8/10/2014 6:00:00 AM)
Đọc nội dung bài báo mà thấy buồn cười cho cái xã hội này. Người làm khoa học như ông Hưng thì cứ làm khoa học đi. Tại sao cứ phải tính toán thiệt hơn làm gì. Nếu trường ĐH T ĐT ko trả lương và cấp kinh phí ban đầu, hỗ trợ trợ lý cho ông thì ông có gì để mà đi xây dựng tạp chí. Ông có làm không công đâu?

Đặng Xuân Hoà
(8/10/2014 5:19:00 AM)
Theo như những gì ông NĐH nói thì Trường ĐH TĐT có đề án thành lập tạp chí. Lúc đó ông NĐH là người của ĐH TĐT. Như vậy, người sáng lập tạp chí rõ ràng là ĐH TĐT. Cho dù sau này ông NĐH không còn làm việc với Trường thì ông vẫn phải công nhận Trường là thành viên sáng lập tạp chí. Đó là quy tắt thông thường trong hoạt động khoa học. Bất cứ ai có đóng góp đến tạp chí đều phải được acknowledged. Đằng này ông không acknowledge ai, và ông tự tiện để logo ĐH Việt Đức vào tạp chí là hoàn toàn không thích hợp với tư cách của nhà khoa học. Có một đều ông NĐH nói sai. Ông nói rằng “APJCEN, theo thông lệ quốc tế, Springer là chủ quản”. Không đúng. Theo thông lệ, cơ quan chủ quản thường là hội chuyên ngành, nhưng cũng có thể là trường đại học. Một trường đại học có thể là cơ quan chủ quản của tạp chí họ thành lập. Sai lầm này cho thấy ông NĐH chưa có kinh nghiệm trong xuất bản khoa học. Ông NĐH nói không thành thật. Ông nói rằng “Hơn một năm rồi, logo ĐH Tôn Đức Thắng xuất hiên trên online của Springer ở trang bìa”, nhưng tạp chí mới ra chưa đầy 6 tháng.




Trần Quang Dương
(8/10/2014 4:00:00 AM)


Hãy đọc rồi suy ngẫm. Đừng phán xét vội vàng. Ông ấy là GS, chắc chắn suy nghĩ không thiển cận và đơn giản. 


Huyền Anh
(8/10/2014 2:07:00 AM)
Mấy hôm trước cứ đăng bài về giáo dục phi lợi nhuân. Đừng bao giờ hi vọng có giáo dục phi lợi nhuận ở VN khi mà nhà khoa học còn ứng xử trịnh thượng, không tôn trọng người khác như thế này. Rõ ràng là ông ấy phá vỡ hợp đồng. phủ nhận sạch trơn vai trò của những người hỗ trợ ông ấy như ông Út.




Misa
(8/10/2014 1:19:00 AM)


Lời giải thích có phần trịnh thượng, khó chấp nhận. Dù sao đi nữa ông cũng đã nuốt lời hứa, không thực hiện hợp đồng với người ta.



Nội dung bài báo trên DÂN TRÍ:

GS Nguyễn Đăng Hưng lên tiếng về việc ĐH Tôn Đức Thắng khởi kiện

Quả xanh và ngọn tre Việt Nam (Sông Hàn)

$
0
0

Quả xanh và ngọn tre Việt Nam

Sông Hàn/ FB Sông Hàn
Lê Hồng Anh đáo China đàm Đông Hải?
Chuyến thăm Trung Quốc của Lê Hồng Anh với vai trò là Đặc sứ của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đang làm dư luận dấy lên những quan ngại, có một số người cho rằng vì muốn bảo tồn chế độ Việt Nam đang quay trở lại với quỹ đạo Trung Quốc, cũng có người cho rằng có thể Trung Quốc nắm trong tay một bí mật nào đó buộc giới lãnh đạo Việt Nam phải quỵ lụy.
 
 Bảo tồn chế độ, giữ vững hệ tư tưởng là mục tiêu, lợi ích cốt lõi, phổ quyết và xuyên suốt của Đảng Cộng Sản Việt Nam, bất cứ một hành động chính trị nào, bất cứ một tuyên bố nào, một hành động ngoại giao nào trước hết là nhằm để phục vụ lợi ích cốt lõi này. Tất nhiên Đảng Cộng Sản sẽ lý giải và khẳng định rằng bảo vệ Đảng, bảo vệ Chế độ là bảo vệ quốc gia và rằng không ai xứng đáng lãnh đạo quốc gia hơn họ.
 
Việt - Trung và truyền thống ngoại giao kỳ quặc?
 
Có thể Đảng Cộng Sản Việt Nam chưa đủ mạnh (cả về tri thức và sự dũng cảm) để xác lập một đường lối ngoại giao mới, có thể Đảng Cộng Sản Việt Nam vì lợi ích Đảng phái của mình tiếp tục cân nhắc trước cơ hội để Việt Nam bứt phá dần thoát ra khỏi quỹ đạo China. Tuy nhiên nếu như nói vì thỏa ước bí mật ngày trước ở Hội nghị Thành Đô, hay tâm thế quỵ lụy, lệ thuộc muốn làm chư hầu Trung Hoa của Đảng Cộng Sản Việt Nam thì lại có phần hơi quá, khiên cưỡng và áp đặt.
 
Chuyến thăm Trung Quốc "đàm Đông Hải" của Lê Hồng Anh - với tư cách là Đặc phái viên của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng là hành động gần như tất yếu, nghĩa là sớm hay muộn thì cũng phải diễn ra. Việc đền bù cho doanh nghiệp Trung Quốc cũng là việc phải làm theo đúng các thỏa ước về kinh tế và việc Việt Nam cam kết với các doanh nghiệp FDI. Việc củng cố lại quan hệ bang giao Việt - Trung cũng là điều phải làm.
 
Căng thẳng kéo dài hai bên đều ko được lợi, ngay cả phía Mỹ, hay Nhật Bản nếu có cơ hội thì họ cũng sẽ làm như vậy, bạc đãi với doanh nghiệp FDI Trung Quốc sẽ khiến năng lực cạnh tranh của VN trong thu hút đầu tư FDI thấp đi.
 
Tuy nhiên sang thăm vào thời điểm nào, tuyên bố ra sao và đặc biệt là vị thế Đặc sứ TBT như thế nào khi đàm phán tại Trung Nam Hải lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
 
Trong quan hệ đối ngoại với China, bất luận xung đột thắng thua thế nào, Việt Nam vẫn sẽ luôn là người chủ động hòa giải - thậm chí là chủ động sang nộp cống xưng thần trước. Đó là truyền thống đã kéo dài hàng ngàn năm và củng cố thêm mối quan hệ thiên tử (China) - chư hầu (An Nam), chuyến đi vừa rồi của ông Lê Hồng Anh cũng không nằm ngoài cách nhận thức truyền thống của Việt Nam.
 
Thay vì tự mình thân hành sang, ông Nguyễn Phú Trọng một giáo sư kinh viện về Chủ nghĩa Mác Lê - TBT Đảng CS đã cử một nhân vật kém quan trọng hơn đóng vai trò Đặc sứ sang Bắc Kinh. Đó gần như là một hành động mang tính "kiêu hãnh" và đáp trả lại việc Trung Quốc đã thờ ơ khi ĐCS VN cố công kêu gọi đàm phán cấp cao giữa hai nước Việt - Trung hồi căng thẳng xung quanh Hải Dương Thạch Du 981.
 
Tuy nhiên việc một giáo sư kinh viện Mác Lê làm ngoại giao và Chính phủ (ở đây là người phát ngôn Bộ Ngoại Giao) công bố thành quả chuyến đi thì có điều gì chưa được ổn thỏa lắm nếu như không muốn nói rằng (trái với thông lệ ngoại giao quốc tế).
 
Có chăng là sự vội vàng?
 
Những chuyến thăm Việt Nam liên tục của các quan chức cấp cao và tướng lãnh Hoa Kỳ có thể nói đã làm cho Trung Quốc xao động, tuyên bố giữa Việt Nam và Hoa Kỳ cũng sẽ gây quan ngại không nhỏ đối với giới chức Trung Nam Hải. Việc Nhật Bản tiến xuống Nam Dương, hỗ trợ Việt Nam trong vấn đề biển Đông sẽ tiếp tục làm cho Trung Quốc cảm thấy bức bối ngột ngạt.
 
Hiển nhiên Mỹ và Nhật Bản hấp dẫn hơn khi so với Trung Quốc và người Việt Nam cũng đang rất có thiện cảm với hai quốc gia này.
 
Sự lựa chọn đúng thời điểm sẽ chứng tỏ độ khôn ngoan của lãnh đạo quốc gia và Việt Nam cần có thêm thời gian để làm "sâu sắc và bền chặt hơn các mối quan hệ" như vậy. Đó là khoảng thời gia đủ để Việt Nam có thể củng cố nội lực và vị thế đàm phán của mình.
 
Hái quả xanh thì không bao giờ là hành động khôn ngoan. Chuyến đi của Đặc sứ Lê Hồng Anh, diễn ra hơi sớm, nghĩa là khi thời cơ chưa chín muồi, người Việt Nam đang tràn đầy ác cảm với Trung Quốc (và cũng chưa thấy bất cứ một sự chân thành nào từ phía Trung Hoa); các yếu tố trong nước và khu vực chưa thực sự đủ mạnh để Việt Nam thiết lập một vị thế cân bằng trong quan hệ đối ngoại giữa hai nước.
 
Trong tuyên bố ba điểm mà người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Lê Hải Bình công bố với báo giới thì có tới 2 điểm (về hợp tác quốc gia và hợp tác Đảng) là vội vàng và đầy cảm tính chủ quan. Biển Đông chưa thôi sôi sục, thậm chí Vịnh Bắc Bộ đang ám màu khói súng.
 
Còn nhớ khi Trung Quốc hung hăng đem Hải Dương Thạch Du 981 và hạm đội hơn trăm tàu kéo xuống vùng biển đảo Tri Tôn, Việt Nam đã phải vật lộn trong đơn độc như thế nào, đã phải chật vật như thế nào trong nỗ lực kêu gọi ASEAN và các nước khác ủng hộ mình.
Kiểm ngư 951 anh dũng "chạy" về sau khi bị tàu Trung Quốc húc bẹp 
Kiểm ngư 951 anh dũng "chạy" về sau khi bị tàu Trung Quốc húc bẹp
Hàng loạt chuyến viếng thăm, hàng loạt lời kêu gọi, thậm chí có những lúc Việt Nam đứng bên bờ của sự thất vọng khi ASEAN không ra tuyên bố lên án Trung Quốc (tuyên bố của ASEAN kêu gọi các bên liên quan kiềm chế và giải quyết tranh chấp một cách hòa bình, không khác gì một phiếu thuận cho Trung Quốc tiếp tục lấn lướt xâm hại vùng biển của Việt Nam). Tuy nhiên ngay sau khi hai cường quốc hàng đầu Châu Á - Thái Bình Dương bắt đầu có được niềm tin và nhu cầu cần củng cố hơn nữa mối liên kết với Việt Nam thì, tuyên bốkhôi phục hợp tác và phát triển lành mạnh quan hệ Việt - Trung, củng cố quan hệ giữa hai Đảng, hợp tác giữa hai bên trong mọi lĩnh vực... sẽ khiến các quốc gia này nghi ngờ về tính trách nhiệm và hành động tới đây của Việt Nam trong các vấn đề về biển Đông và tranh chấp biển đảo trong khu vực.
 
Khi Đảng làm ngoại giao (đặc biệt là trong trường hợp là ngoại giao giữa hai Đảng "lý tưởng tương thông") vấn đề đối với Việt Nam sẽ trở nên rối rắm và khó tin hơn trong mắt các cường quốc khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Lại một lần nữa nền ngoại giao Việt Nam thể hiện năng lực đánh đu của mình, chỉ có điều lần này nó diễn ra không mấy tuyệt vời và đẹp mắt!
 
Ngọn tre hay niềm tin?
 
Nếu tình hình khu vực trở nên xấu đi, thậm chí đến một ngày sẽ không phải chỉ có một Hải dương Thạch Du 981 cắm vào vùng EEZ của Việt Nam ai sẽ là người giúp chúng ta. Hay là một lần nữa chúng ta lại kêu gọi Trung Quốc tôn trọng cái gọi là "hợp tác lành mạnh Việt - Trung"; hợp tác giữa hai bên (Đảng) trong mọi lĩnh vực?
 
Các cường quốc Châu Á - Thái Bình Dương có thể giúp chúng ta nhiều hơn nữa (kể cả kinh tế, quốc phòng và vị thế quốc gia), vấn đề là chúng ta có đủ tự tin để đứng trên đôi chân của mình? Đủ tự tin để tiếp nhận sự giúp đỡ đó hay không? Không ai đem tiền của cho anh khôn vặt lợi dụng và không ai đem sự chân thành ra cho đám láu cá đánh đu mãi được.
 
Cố gắng làm hài lòng tất cả - muốn làm bạn với tất cả các nước chỉ là hi vọng hão huyền, ngoại giao ngọn tre đậm tính Việt Nam sẽ khiến anh trọn đời đứng "độc lập". Và sự thật cũng đã chứng minh, thay vì chính bản thân mình lên tiếng thì Việt Nam đã nhường sân chơi cho Philippin. Nước này đã tố cáo Trung Quốc thay đổi hiện trạng ở bãi Gạc Ma ... thuộc chủ quyền Việt Nam.
 
Người Mỹ không yêu cầu Việt Nam lựa chọn Trung Quốc hoặc họ nhưng cái chính Việt Nam cần vẫn là hành động nhất quán và trách nhiệm với các vấn đề trong khu vực.  Thời điểm và cách hành xử hay các tuyên bố chứng tỏ rằng anh có khát vọng và năng lực thoát khỏi vị thế nhược tiểu hay không? Nó cũng chứng tỏ rằng anh có (hoặc sẵn sàng thiếu) trách nhiệm với các vấn đề trong khu vực? 

Theo FB Sông Hàn
http://bolapquechoa.blogspot.com.au/2014/09/qua-xanh-va-ngon-tre-viet-nam.html

Ngày 2/9, cả nước chìm trong mưa lớn(VTC)

$
0
0

Ngày 2/9, cả nước chìm trong mưa lớn








(VTC News) – Ngày Quốc khánh 2/9, mưa lớn xảy ra trên hầu khắp các khu vực trên cả nước.
Theo thông tin từ Trung tâm Dự báo khí tượng Thủy văn Trung ương,  các tỉnh miền Bắc ngày 2/9, do nằm ở rìa bắc của dải hội tụ nhiệt đới kết hợp với rìa tây nam lưỡi áp cao cận nhiệt đới trên cao có cường độ ổn định nên ở các tỉnh phía đông Bắc Bộ có mưa, mưa rào và rải rác có dông, khu đông bắc.

 Vùng đồng bằng có nơi mưa vừa, mưa to; phía tây Bắc Bộ có mưa rào và dông rải rác. Từ ngày 3 – 5/9 ở Bắc Bộ có mưa rào rải rác và có nơi có dông, mưa tập trung nhiều trong ngày 2-3/9. Nền nhiệt trong suốt thời kỳ này không cao.
Đối với các tỉnh miền Trung, do chịu ảnh hưởng của dải hội tụ nhiệt đới đi qua khu vực Bắc Trung Bộ nên ngày mai ở các tỉnh Bắc và Trung Trung Bộ có mưa, mưa vừa, có nơi mưa to và rải rác có dông. Các tỉnh ven biển nam Trung Bộ mưa dông rải rác tiếp tục xảy ra vào chiều tối và đêm.

Ngày 3/9có mưa rào và rải rác có dông. Sau đó từ khoảng ngày 4-5/9 mưa giảm dần và nhiệt độ tăng lên nhưng vẫn ở mức dưới 34 độ.

Ngày 2/9, tại các tỉnh miền Nam vẫn tiếp tục có mưa dông trên diện rộng, có nơi mưa vừa, mưa to.

Ngày 3/9 vẫn có mưa rào và dông trên diện rộng, mưa tập trung chủ yếu vào chiều và tối. Từ khoảng ngày 4 -5/9, mưa tạm thời giảm hơn, chỉ có mưa dông rải rác và xuất hiện vào chiều muộn với thời gian mưa không kéo dài đồng thời nhiệt độ tăng chậm.

Trong thời gian này, do ảnh hưởng của dải hội tụ nhiệt đới có trục ở khoảng 15-18 độ vĩ Bắc nên khu vực vịnh Bắc Bộ, giữa và Nam Biển Đông (bao gồm cả vùng biển quần đảo Trường Sa); Vùng biển ngoài khơi các tỉnh từ Bình Thuận đến Cà Mau có mưa rào và dông mạnh. 

Trong cơn dông có khả năng xảy ra lốc xoáy. Khu vực Nam Biển Đông (bao gồm cả vùng biển quần đảo Trường Sa) và vùng biển ngoài khơi các tỉnh từ Bình Thuận đến Cà Mau gió tây nam mạnh cấp 5, giật cấp 6, cấp 7.
http://vtc.vn/2-504376/xa-hoi/ngay-29-ca-nuoc-chim-trong-mua-lon.htm


TQ liên tiếp tập trận, ý đồ nhằm vào Việt Nam rất rõ ràng"(GDVN)

$
0
0

TQ liên tiếp tập trận, ý đồ nhằm vào Việt Nam rất rõ ràng"

(GDVN) - Sau khi hạ đặt phi pháp giàn khoan 981 không thành công, Trung Quốc đã tổ chức liên tiếp các cuộc tập trận đe dọa, ý đồ nhằm vào Việt Nam rất rõ ràng.


Hạm đội Nam Hải, Hải quân Trung Quốc tập trận đổ bộ quy mô lớn trên Biển Đông (nguồn báo Phượng Hoàng, Hồng Kông ngày 26 tháng 8 năm 2014)

Một số trang mạng Trung Quốc, Hồng Kông trong các ngày cuối tháng 8/2014 đã đăng một số bài viết và loạt ảnh về cuộc tập trận đổ bộ lập thể quy mô lớn diễn ra trên Biển Đông vào trung tuần tháng 8 của Hạm đội Nam Hải. 
Báo Trung Quốc không nói rõ vùng biển cụ thể nào ở Biển Đông. Đây là một cuộc tập trận đánh chiếm đảo, có sự tham gia của binh sĩ hải quân đánh bộ, tàu đổ bộ cỡ lớn Tỉnh Cương Sơn, tàu đệm khí, xe chiến đấu đổ bộ, xuồng máy, trực thăng…
Đáng chú ý, báo Trung Quốc gắn cuộc tập trận diễn ra trong bối cảnh Philippines vừa tuyên bố tàu Trung Quốc đã mở rộng phạm vi tuần tra (phi pháp) ở bãi Cỏ Rong trên Biển Đông, tiến hành thả phao tiêu hàng hải ở vùng đặc quyền kinh tế của Philippines. Philippines cho biết, sẽ kiên quyết phá hủy những phao tiêu này của Trung Quốc.
Tờ “Tin tức Trung Quốc” ngày 25 tháng 8 cũng đưa tin cho rằng, một biên đội đổ bộ trên biển của Hải quân Trung Quốc đã tiến hành tập trận đổ bộ đánh chiếm đảo. Bài báo cho biết, tham gia chỉ huy cuộc tập trận có lữ tưởng lữ đoàn đánh bộ Trần Vệ Đông, Hạm đội Nam Hải.
Theo bài báo, trong cuộc diễn tập này không bố trí kịch bản gốc, tùy thời cơ mà đưa ra tình huống, việc triển khai binh lực phải tự phối hợp, lần đầu tiên hệ thống giao chiến mô phỏng laser tiến hành đánh giá tổng hợp về tình hình chiến trường, sử dụng hỏa lực và tình hình tổn thất, kiểm nghiệm hiệu quả tố chất chiến thuật của binh sĩ quân xanh, quân đỏ và tính năng kỹ chiến thuật của binh lực, vũ khí trang bị. 

Hạm đội Nam Hải, Hải quân Trung Quốc tập trận đổ bộ quy mô lớn trên Biển Đông (nguồn báo Phượng Hoàng, Hồng Kông ngày 26 tháng 8 năm 2014)

Cuộc diễn tập diễn ra trong thời điểm tình hình Biển Đông ngày càng căng thẳng, Trung Quốc vừa hạ đặt phi pháp giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 tại vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, bị Việt Nam đấu tranh kiên quyết và đã phải rút về vùng biển đảo Hải Nam.
Ngoài cuộc tập trận đánh chiếm đảo đá trên, trên các trang mạng Trung Quốc gần đây cũng tiết lộ, Trung Quốc vừa tập trận bảo vệ giàn khoan trên Biển Đông, rõ ràng có ý đồ nhằm vào Việt Nam.
Trong các hình ảnh tập trận trên tờ “Tin tức Trung Quốc” có một số chú thích đáng chú ý như: Có phân tích cho rằng, trong hoạch định chiến lược đáp trả phong tỏa tầm xa của quốc gia bá quyền, Trung Quốc phải coi Australia là một trục chiến lược quân sự của chủ nghĩa bá quyền để tính toán. Australia ở nam bán cầu, cách Trung Quốc hầu như rất xa, nhưng cách Biển Đông chỉ khoảng 3.000 km.
Ngoài ra, bài báo dẫn “báo Nhật” cho rằng, hiện nay, Trung Quốc đã phong tỏa bãi Cỏ Mây (thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, hiện do Philippines kiểm soát), có ý đồ ngăn chặn Philippines tiếp tế cho binh sĩ Thủy quân lục chiến trên chiếc tàu cũ mắc cạn ở bãi cạn này. Điều này làm cho bãi Cỏ Mây trở thành một trong những khu vực điểm nóng bùng phát xung đột chủ yếu của Biển Đông. 

Hạm đội Nam Hải, Hải quân Trung Quốc tập trận đổ bộ quy mô lớn trên Biển Đông (nguồn báo Phượng Hoàng, Hồng Kông ngày 26 tháng 8 năm 2014)

Báo Trung Quốc cho rằng, Quân đội Philippines tổ chức du lịch tới một số đảo tranh chấp sẽ “bị Trung Quốc phản đối mạnh mẽ”. Đồng thời đe dọa rằng, nếu Philippines thực hiện hoạt động du lịch nêu trên thì có khả năng xảy ra một cuộc xung đột quân sự.
Bài báo còn cho rằng, Việt Nam và Mỹ ngày càng xích lại gần nhau, nhưng Việt Nam bày tỏ không có ý định “chia đôi đường” với láng giềng phương Bắc (Trung Quốc), bởi vì hai nước có cùng chế độ chính trị và Việt Nam “lệ thuộc kinh tế” vào Trung Quốc ở mức độ nhất định.
Bài báo dẫn lời tướng Martin Dempsey, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ cho biết, Mỹ hoàn toàn không ép Việt Nam phải lựa chọn đứng về Bắc Kinh hay Washington, “nhưng tôi thừa nhận, cái bóng đen của Trung Quốc không thể tránh khỏi bao trùm lên cuộc đối thoại” (trong chuyến thăm Việt Nam vừa qua của tướng Dempsey).
Trên các trang mạng Trung Quốc ngày 26 tháng 8 cũng đã đăng một số bài viết phản ánh chuyến thăm Trung Quốc để làm dịu tình hình, giữ gìn đại cục quan hệ Việt-Trung của Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh, Đặc phái viên của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Hạm đội Nam Hải, Hải quân Trung Quốc tập trận đổ bộ quy mô lớn trên Biển Đông (nguồn báo Phượng Hoàng, Hồng Kông ngày 26 tháng 8 năm 2014)

Liên quan đến vấn đề Biển Đông, tờ “Hoàn Cầu” Trung Quốc ngày 25 tháng 8 còn dẫn lời chuyên gia Trung Quốc Doãn Trác cho rằng, Trung Quốc cần tiếp tục “thực thi pháp luật” trên Biển Đông, hơn nữa phải “tăng cường mức độ thực thi pháp luật” – những hoạt động này của Trung Quốc là phi pháp.
Doãn Trác nói, Trung Quốc có thể không chỉ thả phao tiêu hàng hải (phi pháp) ở bãi Cỏ Rong, mà còn có thể thả nó (phi pháp) ở các đảo, đá ngầm khác như bãi ngầm James. Doãn Trác hung hăng cho rằng, cho dù bị nước khác phá hủy, nhưng Trung Quốc sẽ tiếp tục thả phao tiêu, Trung Quốc cũng không phải khách khí trong việc phá hủy phao tiêu của nước khác (điều này cần ngăn chặn).
Ngoài ra, trên báo “Hoàn Cầu” còn có hình ảnh được chú thích cho biết, vào mùa hè năm 2014, ở vùng biển vịnh Bắc Bộ, vài chiếc tàu đã tiến ra vùng biển dự kiến. Đây là tổ chức khu thủy cảnh của Hạm đội Nam Hải, Hải quân Trung Quốc, kết hợp với lực lượng hàng không hải quân, không quân, ngư chính, hải cảnh, phân đội dân binh trên biển (hơn 10 loại lực lượng quân sự, dân sự), điều động tàu chiến mặt nước (tàu đổ bộ), thuyền máy, tàu cá do thám (vài chục chiếc), vài máy bay chiến đấu, tiến hành tập trận phòng thủ khu vực quy mô lớn.
Như vậy, trong bối cảnh căng thẳng Biển Đông hiện nay, Trung Quốc luôn từ chối luật pháp quốc tế (không tham gia vụ kiện của Philippines), chỉ muốn đòi “đàm phán song phương” (bẻ từng chiếc đũa) với từng nước “có tranh chấp”, từ chối đối thoại khi đang xâm phạm chủ quyền của nước khác (hạ đặt phi pháp giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981), bất chấp luật pháp quốc tế… 

Hạm đội Nam Hải, Hải quân Trung Quốc tập trận đổ bộ quy mô lớn trên Biển Đông (nguồn báo Phượng Hoàng, Hồng Kông ngày 26 tháng 8 năm 2014)

Từ chối luật pháp và đối thoại, nhưng Trung Quốc lại dùng thực lực, dùng quân sự liên tục uy hiếp, đe dọa nước khác, điển hình như cướp bãi cạn Scarborough từ tay Philippines, cho giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 cùng một đội tàu chiến, máy bay quân sự, tàu hải cảnh… khổng lồ vào xâm lược vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, ra sức "khủng bố" Việt Nam bằng các hành động như đâm chìm tàu cá, đâm dã man tàu thực thi pháp luật)…
Ngoài ra, gần đây, Trung Quốc lại tích cực tổ chức các cuộc tập trận ở Biển Đông, rõ ràng là có ý đồ răn đe vũ lực, uy hiếp các “nước nhỏ” ở ven Biển Đông, thể hiện tư tưởng: khi bị bất lợi về pháp lý, về dư luận thì dùng vũ lực. 
Việc dùng vũ lực theo Bắc Kinh là "làm sao cho có lợi, vẫn có thể thu hồi (xâm lược, phi pháp) mà không đến nỗi để xảy ra chiến tranh" (ví dụ trường hợp cướp bãi cạn Scarborough từ tay Philippines, hay muốn biến vùng biển chủ quyền của Việt Nam thành vùng biển tranh chấp như vừa qua – điều này Trung Quốc đã không thực hiện được). Đây là một thủ đoạn thâm độc, cần kiên quyết ứng phó.
Rõ ràng, chủ trương “đường lưỡi bò” của Trung Quốc trên Biển Đông là bất hợp pháp, không có bất cứ căn cứ lịch sử, pháp lý nào, không được bất cứ nước nào chấp nhận. Để bảo vệ chủ quyền biển đảo, Việt Nam buộc phải tiếp tục kiên quyết đấu tranh, “trường kỳ kháng chiến” bác bỏ triệt để yêu sách chủ quyền “đường lưỡi bò”, bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo thiêng liêng.

Hạm đội Nam Hải, Hải quân Trung Quốc tập trận đổ bộ quy mô lớn trên Biển Đông (nguồn báo Phượng Hoàng, Hồng Kông ngày 26 tháng 8 năm 2014)
http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-Quoc-phong/TQ-lien-tiep-tap-tran-y-do-nham-vao-Viet-Nam-rat-ro-rang-post149166.gd

Sức khỏe ông Nguyễn Bá Thanh được dân quan tâm đặc biệt, vì sao?(Gia Đinh net)

$
0
0

Sức khỏe ông Nguyễn Bá Thanh được dân quan tâm đặc biệt, vì sao? 

(2)

Những ngày gần đây, trước thông tin ông Nguyễn Bá Thanh đang phải chữa bệnh tại Mỹ, người dân vô cùng quan tâm, lo lắng cho sức khỏe của vị "Bao công thời hiện đại này".


Dấu ấn mang tên Nguyễn Bá Thanh

Còn nhớ, năm 2012, trong cuộc đối thoại với hơn 4.500 cán bộ thành phố Đà Nẵng, những vấn đề ông Bí thư Thành ủy kiêm Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh đưa ra nói chuyện có một sức hút kỳ lạ đối với những người theo dõi, không chỉ dân mà cả cán bộ.
Không phải cái gì đó cao siêu mà là những tiểu tiết trong cuộc sống mà ông thu thập được khi “vi hành” ở cơ sở: chuyện thùng rác, chuyện thiếu điện, chuyện thiếu nhà của dân, chuyện cấp chậm sổ đỏ…tất cả những tiểu tiết khái quát lên các vấn đề bức xúc trong dân cần phải được giải quyết.

Ông Nguyễn Bá Thanh
Ông Nguyễn Bá Thanh luôn có những phát biểu mang sức hút kỳ lạ đối với người nghe
Ông Thanh hỏi ông Giám đốc Sở Tài nguyên môi trường: “Anh có biết trong nội thành còn có khu dân cư nào không có thùng đựng rác và họ đã xử lý rác như thế nào?”.Ông giám đốc lúng túng mãi không đáp được. Ông Thanh nói: “Sau cuộc họp này, anh nên chịu khó đến khu dân cư Mân Thái (quận Sơn Trà) để biết  và mau chóng giải quyết cho bà con”.

Hay ông nói với lãnh đạo Tòa án nhân dân TP. Đà Nẵng:“Ông chia quyền thừa kế người này chừng ni mét vuông, người kia chừng ni mét vuông nhưng ông có biết người chừng kia mét vuông có 4 ngôi mộ ở trong không?”. Nhiều năm vẫn vậy, người dân Đà Nẵng dù bận bịu việc gì nhưng mỗi lần ông Chủ tịch Hội đồng nhân dân đối thoại và được truyền hình trực tiếp, họ đều chú ý theo dõi. Và một điều đặc biệt nữa là gần như người dân nào cũng biết số điện thoại của ông để khi có vướng mắc gì đều có thể gọi điện trực tiếp xin giải quyết. Tất cả các ngày trừ thứ Bảy, Chủ nhật, ông đều tiếp dân, giải quyết thật nhanh những thắc mắc của người dân.
Ông Nguyễn Bá Thanh còn có không thiếu những điều “đặc biệt”. Mỗi lần họp ông thường nói với thuộc cấp: “Cán bộ phải có nghĩa vụ phục vụ dân, phải có lòng tự trọng, sự dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và lời nói phải đi đôi với việc làm”. Hay như cuộc họp HĐND thành phố Đà Nẵng mới đây, ông nói cán bộ không làm được nhưng cứ hứa với dân, ông kêu gọi họ“phải biết tập xấu hổ"“làm việc đừng hô khẩu hiệu”.
Về tình trạng không ngăn chặn nổi việc lấn chiếm lòng- lề đường, ông nói: “Công khai tên các chủ tịch phường còn để lấn chiếm lòng- lề đường, lần đầu kỷ luật cảnh cáo, nếu để tái phạm sẽ bị cách chức ngay”.Ông còn đòi hỏi chính quyền phải bình đẳng với doanh nghiệp và người dân, khi kết luận vụ thành phố không giao đất cho Công ty Khải Hoàn Nguyên: “Nếu tháng 12 mà chính quyền Đà Nẵng không giao đất thì Công ty Khải Hoàn Nguyên nên kiện ra tòa. Tôi ủng hộ điều đó”- ông Thanh thẳng thắn.

Một góc thành phố Đà Nẵng hôm nay
Một góc thành phố Đà Nẵng hôm nay

Trước việc UBND TP.Đà Nẵng “ra lệnh” cho các quận Hải Châu, Thanh Khê, Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn... dừng cấp sổ đỏ cho người dân, tại kỳ họp HĐND TP Đà Nẵng mới đây ông Thanh nói: “Đang hoạt động bình thường, tự nhiên dừng lại hết khiến dân kêu trời. Người dân có cái sổ đỏ còn đi vay vốn ngân hàng làm ăn và bao nhiêu chuyện, nay dừng lại là sao, có phải làm khó cho dân không. Tôi phải điện trực tiếp cho lãnh đạo thành phố, bảo việc đó các anh muốn làm phải hỏi ý kiến Thường trực HĐND TP, chứ hễ đụng đến dân là tôi không ngồi yên đâu!. Tôi kỷ luật cả đám chứ không phải nói chơi đâu”.
Người ta nhớ đến ông nhiều bởi những việc làm, quyết sách không giống ai như: Đặt camera giám sát cảnh
sát giao thông,  tất cả các Sở sẽ không có ô tô riêng mà chỉ có ô tô chung, thưởng tiền cho những ai báo tin có nạn ăn xin, lang thang cơ nhỡ… Đặc biệt trong hai năm 2011-2012, Nguyễn Bá Thanh là nhân vật thu hút sự quan tâm của dư luận. Với những phát ngôn thẳng thắn, quyết liệt, những hành động mang tính dấu ấn mà những người tiền nhiệm không làm được. Việc ra quyết định kỷ luật cảnh cáo Giám đốc sở Xây dựng và cách chức Trưởng Ban quản lý các dự án xây dựng và công nghiệp dân dụng Đà Nẵng được coi là hành động đầu tiên trong hành trình thiết lập lại kỷ cương. Đây cũng là lần đầu tiên một quyết định như vậy được công bố công khai tại kỳ họp HĐND thành phố. Ông tuyên bố, đây là cách để tăng cường kỷ luật, kỷ cương trong đội ngũ cán bộ.
Hãy điểm qua những phát ngôn “chính chủ” Nguyễn Bá Thanh để thấy rằng khó mà phai được trong lòng dân và hiếm vị lãnh đạo địa phương nào dám nói: “Làm thì phải có lửa! Ai mệt quá thì giơ tay xin nghỉ”, “Cán bộ không nên giống con cá heo biểu diễn chờ cho ăn mới chịu diễn còn không cho ăn thì thôi!”, “Cán bộ bây giờ nhiều khen, ít tự phê và ngại đối thoại. Nguy hiểm nhất là xa dân!” "Phải biến Đà Nẵng thành đô thị đáng sống chứ không phải là thành phố chán sống”.
Rồi ông nhắn nhủ các bạn trẻ mắc sai lầm: “Cái gì không thuộc về mình thì đừng có lấy, đói quá thì đi xin. Đã làm người thì phải có lòng tự trọng”.
Và ông Thanh nhắc nhở cán bộ: “Khi lên chức, các đồng chí phải nghĩ rằng khi về hưu người dân sẽ nhớ đến mình đã làm được cái gì cho dân chứ không phải dân sẽ nhớ mình đã giữ được chức vụ gì”.
Nhiều, và nhiều lắm những phát ngôn gây sốc của ông đối với dư luận, và tất cả họ cũng đều hiểu rằng, ông làm vậy cũng vì dân, vì nước.

Kỳ vọng vẫn là kỳ vọng

Đối với người dân Việt Nam, tham nhũng đã trở thành “đại nạn” nên người dân rất cần những người có “lửa” như ông Nguyễn Bá Thanh. Họ tin ông, gửi gắm vào ông quá nhiều vì người dân nhìn vào những gì ông đã làm được cho Đà Nẵng. Đó là sự kiên quyết, táo bạo, dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Họ kỳ vọng ông Nguyễn Bá Thanh sẽ là một Bao Công thời hiện đại của Việt Nam.
Tuy nhiên, khi mà nạn tham nhũng lũng đoạn đất nước, các nhóm lợi ích đã và đang làm mất lòng tin của nhân dân thì ông Nguyễn Bá Thanh lại đang lâm bệnh nặng phải đi chữa trị ở nước ngoài. Nghe những thông tin đồn thổi về sức khỏe của ông, người dân lo cho ông. Họ lo, vì những kỳ vọng của họ gửi gắm nơi ông vẫn đang là kỳ vọng./.

Đăng Bình
http://www.giadinhonline.vn/vi-sao-nguoi-dan-quan-tam-suc-khoe-cua-ong-nguyen-ba-thanh-2-d24691.html

“Hỡi đồng bào cả nước..."(Đinh Kim Phúc)

$
0
0
“Hỡi đồng bào cả nước,
Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

 


Ảnh của Phuc Dinh Kim.

 Nhà đầy tớ nhân dân
Ảnh của Phuc Dinh Kim.

 Kết quả học tập Bác Hồ!


Tau chưởi(Nguyen Vy Le)

$
0
0
Tau chưởi

Tranh dân gian Việt Nam
 
Dùng thơ hay văn chửi nhau, từ xưa đến nay, không hiếm. Nhưng ở Việt Nam, hầu hết những bài thơ hay văn chửi nổi tiếng nhất lại thuộc văn học dân gian, không có tác giả. Trong văn học viết, chỉ có hai loại: Một, phần giai thoại, ví dụ Hồ Xuân Hương chửi các nho sĩ tấp ta tấp tểnh làm thơ… con cóc:
Một đàn thằng ngọng đến xem chuông
Chúng bảo nhau rằng: ấy ái uông

hoặc Cao Bá Quát chửi các nhà thơ trong nhóm Thi Xã ở Huế:
Ngán thay cái mũi vô duyên
Câu thơ Thi Xã, con thuyền Nghệ An

và hai, một số bài thơ chửi bóng chửi gió, thâm thuý nhưng nhẹ nhàng của các tác giả như Phan Văn Trị, Khuyễn Khuyến và Tú Xương vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20. Bài thơ “Tau chưởi” của Trần Vàng Sao mới đây được phổ biến trên facebook là một trường hợp ngoại lệ.
Thứ nhất, từ góc độ lịch sử, đó là một bài thơ chửi đầu tiên có tác giả với tên tuổi và thời điểm sáng tác đàng hoàng; hơn nữa, nó là một tiếng chửi trực diện, mạnh mẽ, chát chúa, như vỗ vào mặt những kẻ có quyền lực mà ăn gian nói dối.
Thứ hai, về khía cạnh văn hoá, cho đến nay, trong văn học dân gian, những bài chửi hay nhất đều xuất phát từ Huế. Trần Vàng Sao cũng là người Huế, hiện vẫn còn sống ở Huế. Trong bài thơ, rõ ràng ông muốn tiếp tục truyền thống những bài chửi mất gà nổi tiếng ở quê ông (1). Tại sao Huế, kinh đô kéo dài hơn cả trăm năm của triều Nguyễn, lại nổi bật lên tài năng chửi bới như thế? Tìm hiểu để trả lời được câu hỏi ấy, theo tôi, chắc sẽ rất thú vị.
Thứ ba, về tính chất liên văn bản, nhan đề “Tau chưởi” không thể không gợi nhớ đến bức thư ngỏ “Tôi tố cáo” (J’accuse) của Émile Zola đăng trên tờ L’Aurore ngày 13 tháng 1 năm 1898. Nếu bức thư của Zola được xem như một dấu mốc trong quá trình tham gia vào việc phản biện xã hội của người trí thức, bài “Tau chưởi” của Trần Vàng Sao không chừng sẽ là một dấu mốc lớn trong quá trình thức tỉnh của trí thức và văn nghệ sĩ Việt Nam trước các huyền thoại giải phóng dân tộc và giải phóng giai cấp tại Việt Nam.
Thứ tư, về phương diện thẩm mỹ, theo tôi, đây là một bài thơ hay. Hay ở ngôn ngữ: Rất sắc. Hay ở nhịp điệu: Rất mạnh. Hay ở tư tưởng: Nó giống như một bản cáo trạng.

TAU CHƯỞI


Nhà thơ Trần Vàng Sao

tau tức quá rồi
tau chịu không nổi
tau nghẹn cuống họng
tau lộn ruột lộn gan
tau cũng có chân có tay
tau cũng có đầu có óc
có miệng có mắt
có ông bà
có cha mẹ
có vợ con có ngày sinh tháng đẻ
có bàn thờ tổ tiên một tháng hai lần
rằm mồng một hương khói bông ba hoa quả
tau đầu tắt mặt tối
đổ mồ hôi sôi nước mắt
vẫn đồng không trự nõ có
suốt cả đời ăn tro mò trú
suốt cả đời khố chuối Trần Minh
kêu trời không thấu
tau phải câm miệng hến
không được nói
không được la hét
nghĩ có tức không
tau chưởi
tau phải chưởi
tau chưởi bây
tau chưởi thẳng vào mặt bây
không bóng không gió
không chó không mèo
mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước
giường thờ chiếu trải sắp hàng một dãy ra đây
đặng nghe tau chưởi
tau kêu thằng khai canh khai khẩn tam đợi mười đời
cao tằng cố tổ ông nội ông ngoại cha mẹ chú bác cô dì
con cháu thân hơi cật ruột bây tau chưởi
tau chưởi cho tiền đời dĩ lai bây mất nòi mất giống
hết nối dõi tông đường
tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp
tau chưởi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu
tam giáo đạo sư bây
cố tổ cao tằng cái con cái thằng nào móc miếng cho bây
hà hơi trún nước miếng cho bây
bây ỉ thế ỉ thần
cậy nhà cao cửa rộng
cậy tiền rương bạc đống
bây ăn tai nói ngược
ăn hô nói thừa
đòn xóc nhọn hai đầu
ngậm máu phun người
bây bứng cây sống trồng cây chết
vu oan giá hoạ
giết người không gươm không dao
đang sống bây giả đò chết
người chết bây dựng đứng cho sống
bây sâu độc thiểm phước
bây thủ đoạn gian manh
bây là rắn
rắn
toàn là rắn
như cú dòm nhà bệnh
đêm bây mò
ngày bây rình
dưới giường
trên bàn thờ
trong xó bếp
bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra
bây mang bí danh
anh hùng dũng cảm vĩ đại kiên cường
lúc bây thật lúc bây giả
khi bây ẩn khi bây hiện
lúc người lúc ma
lúc lên tay múa ngón sủi bọt mép gào thét
lúc trợn mắt khua môi múa mỏ đả đảo muôn năm
lúc như thầy tu vào hạ
lúc như con nít đói bụng đòi ăn
hai con mắt bây đứng tròng
bây bắt hết mọi người trước khi chết phải hô
cha mẹ bây ông nội ông ngoại bây tiên sư cố tổ bây
sống dai đời đời kiếp kiếp
phải quỳ gối cúi đầu
nghe bây nói không được cãi
phải suốt đời làm người có tội
vạn đợi đội ơn bây
đứa nào không nghe bây hớt mỏ chôn sống
thằng nào không sợ bây vằm mặt thủ tiêu
bây làm cho mọi người tránh nhau
bây làm cho mọi người thấy nhau nhổ nước miếng
đồ phản động
đồ chống đối
đồ không đá bàn thờ tổ tiên
đồ không biết đốt chùa thiêu Phật
thượng tổ cô bà bây
mụ cô tam đợi mười đời bây
tau xanh xương mét máu
thân tàn ma dại
rách như cái xơ mướp chùi trách nồi không sạch
mả ông bà cố tổ bây kết hết à
tụi bây thằng nào cũng híp mắt hai cằm
bây ăn chi mà ăn đoản hậu
ăn quá dã man
bây ăn tươi nuốt sống
mà miệng không dính máu
người chết bây cũng không chừa
năm năm mười năm hai mươi năm
xương chân xương tay sọ dừa vải liệm
bây nhai bây khới bây mút
cả húp cả chan bây còn kêu van xót ruột
bao nhiêu người chết diều tha quạ rứt xương
khô cốt tàn dọc bờ dọc bụi giữa núi giữa rừng
để bây xây lăng đắp mộ dựng tượng dựng đài cho
cha mẹ cố tổ bây
hỡi cô hồn các đảng
hỡi âm binh bộ hạ
hỡi những kẻ khuất mặt đi mây về gió
trong am trong miếu giữa chợ giữa đường
đầu sông cuối bãi
móc họng bóp cổ móc mắt bọn chúng nó
cho bọn chúng nó chết tiệt hết cho rồi
bây giết người như thế
bây phải chết như thế
ác lai thì ác báo
tau chưởi ngày chưởi đêm
mới bét con mắt ra tau chưởi
chập choạng chạng vạng tau chưởi
nửa đêm gà gáy tau chưởi
giữa trưa đứng bóng tau chưởi
bây có là thiền thừ mười tám con mắt tau cũng chưởi
mười hai nhánh họ bây
cao tằng cố tổ bây
tiên sư cha bây
tau chưởi cho bây ăn nửa chừng mẻ chai mẻ chén
xương cá xương thịt mắc ngang cuống họng
tau chửi cho nửa đêm oan hồn yêu tinh ma quỷ
mình mẩy đầy máu hiện hình vây quanh bây đòi trả đầu trả chân trả tay trả hòm trả vải liệm
tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc
đoạ xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu
tau chưởi cho cha mẹ bây có còn sống cũng điên tàn
đui què câm điếc làm cô hồn sống lang thang đầu đường xó chợ
bốc đất mà ăn xé áo quần mà nhai cho bây có nhìn ra
cũng phải tránh xa
tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đã lớn
sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đòi nửa đoạn
chết không được mà sống cũng không được
tau chưởi cho dứt nọc dòng giống của bây cho bây chết sạch hết
không bà không con
không phúng không điếu
không tưởng không niệm
không mồ không mả
tuyệt tự vô dư
tau chưởi cho bây chết hết
chết sạch hết
không còn một con
không còn một thằng
không còn một mống
chết tiệt hết
hết đời bây

                                                                    TRẦN VÀNG SAO
                                                                       29 tháng 6 năm 1997

Chú thích:
Nguyên bài chửi mất gà trong dân gian như sau:
“Cao tằng tổ tỷ, cao tằng tổ khảo, cố tổ gia tông cả ông, cả bà, cả cha, cả mẹ, chú bác, anh em, họ nội, họ ngoại, xa gần ân ái, họ gái họ trai, dưới âm phủ đội mũ mà lên, trên thiên đàng xếp hàng mà đi xuống, bay hãy vén mái tai, gài mái tóc đặng chống tai lên cho rõ, chống cửa ngõ cho cao, chặt hàng rào cho thấp để mà nghe tau chửi đây nè:
Tau chửi cho tan nát tông môn họ hàng cái quân khốn kiếp, cái quân vô hậu kế đợi đã ăn hết của tau bảy con gà xám, tám con gà vàng. Bay ăn chi mà ăn ác nhơn ác nghiệp, ăn một lần một chục rưỡi con gà. Bay ăn cho chồng bay sợ, cho con bay kinh, bay ăn cho ngả miếu sập đình, cho mồ cha bay chết hết để một mình bay ngồi đó mà ăn. Đồ cái quân ăn chó cả lông, ăn hồng cả hột. Cái quân không sợ trời đánh thánh đâm... bay ăn mần răng mà hết chục rưỡi con gà?”

Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốchttp://baomai.blogspot.com/2014/08/tau-chuoi.html

Thông báo của NLG

$
0
0
Ngày 2/9 là ngày lễ, như mọi người khác, NLG cũng sẽ nghỉ xả hơi một ngày...nếu không có tin tức gì quá nóng trong hôm nay. Trân trọng thông báo cùng quí bạn đọc thân mến. 
NLG



TỰ NGUYỆN
Sáng tác : Trương Quốc Khánh
Trình bày : Uyên Linh

Nếu là chim tôi sẽ làm loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ làm một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ làm một vầng mây ấm
Là người, tôi sẽ chết cho quê hương
Là Chim tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ Nam ra ngoài Bắc báo tin nối liền
Là Hoa tôi nở tình yêu ban sớm
Cùng muôn trái tim ngất say hòa bình
Là Mây theo làn gió tôi bay khắp trời
Nghìn xưa oai hùng đó nên xin tiếp lời
Là người xin một lần khi nằm xuống
Cùng anh em đứng lên phất cao ngon cờ !


hay

http://www.youtube.com/watch?v=eRrgvQy4Ni4
mời nghe ca sĩ Hồ Quỳnh Hương ở phần điểm cuối trang này(vừa rõ lời vừa tình cảm tha thiết mặc dù mang dáng dấp "nhà binh")

Còn bao nhiêu quan chức có "kho báu bí mật"?(ĐSPL)

$
0
0

(ĐSPL) - "Không chỉ có mấy vị như vừa qua bị lộ tài sản, chắc chắn là còn không ít những ông có những khoản tiền lớn, những khối tài sản to. Mà những loại tài sản như thế thường là bất minh"- Đó là nhận định của TS. Bùi Ngọc Thanh, nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội xung quanh những vụ quan chức bị trộm "viếng thăm" lộ ra khối tiền tỉ.

Kẻ trộm, kẻ cướp, họ cũng "tư duy" lắm!
Thời gian vừa qua có rất nhiều vụ việc quan chức lộ khối tài sản khủng trị giá hàng chục, hàng trăm cây vàng, hàng tỉ đồng hay vài chục ngàn USD... khi trộm "ghé thăm". Dư luận có dịp "truy xét" về nguồn gốc của số của cải đó và đặt trong mối quan hệ với nạn tham nhũng. Ông suy nghĩ sao về vấn đề này?
Phòng, chống tham nhũng là vấn đề đã được nói khá mạnh mẽ từ  sau Đại hội VI của Đảng, tức là đã gần 1/3 thế kỷ. Nhưng điều khiến nhiều người băn khoăn là nói lâu như thế, nói nhiều như thế mà tại sao nó vẫn phát triển với quy mô rộng, và ngày càng  tinh vi, thậm chí là ma quái hơn. Hiện nay, không phải chỉ cán bộ có chức tước mới tham nhũng, mà ai đó có quyền trong một công đoạn nào đó của quy trình hành chính là có thể tham nhũng. Vì thế mới xuất hiện thuật ngữ "tham nhũng vặt". Người dân tiến hành một thủ tục gì đó ở xã, phường là đã có thể phải chi tiền rồi.
Còn <a class=   

TS.Bùi Ngọc Thanh, nguyên Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội, nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội.

Trong một cuộc hội thảo cách đây không lâu có một vị đại biểu báo cáo rằng: Một lãnh đạo xã bị thi hành kỷ luật bớt xén lương thực, tiền cứu đói của dân sau lũ lụt. ông ta nói thẳng thừng rằng, chúng tôi nhặt mấy hạt gạo rơi vãi, vài ba đồng bạc lẻ, bõ bèn gì đâu. Các anh ở trên ký cho nhau một chữ ký, lập tức có vài suất đất, có vài nền nhà, có vài dự án, và có tiền tỉ, thậm chí hàng chục tỉ ngay. Các anh "xử" thì chúng tôi phải chịu thôi, còn các anh có mấy ai bị sờ gáy đâu. Có thể thấy ngay ý tứ của vị quan xã ấy là cấp bé thì chỉ ăn được miếng bé thế thôi. Nhưng đau lòng là ở chỗ, "cấp dưới học cấp trên", trên ăn được thì dưới cũng tìm cách ăn.
Thế cho nên dư luận đặt nghi vấn nhiều ông lãnh đạo các cấp có thu nhập lớn mà trong đó không phải là không có các món thu nhập từ tham nhũng. Những ông sếp bị mất của ở nhà hoặc mất ở cơ quan thì chắc là đã bị kẻ trộm theo dõi, rình mò rồi. Kẻ trộm, kẻ cướp, nó cũng "tư duy" lắm, trước hết nó nhắm vào những sếp lớn, các sếp có khả năng cao là có tiền ở nhà hay tại cơ quan, tức là bọn chúng để mắt tới những nơi mà chúng cho là "mỏ tiền", "mỏ tài sản" trước.
Người dân nghĩ rằng, số tiền quan chức mất lớn như thế thì chỉ có thể là do tham nhũng mà có. Ông nghĩ sao về cách suy luận này?
Như trên tôi đã nói, họ có cơ sở để nghi ngờ điều đó. Có ý kiến cho rằng, ai giàu lên thì mừng cho người đó. Nhưng điều quan trọng là giàu lên bằng cách nào mới là vấn đề. Việc kẻ trộm mới moi một chỗ thôi đã có mấy chục cây vàng hay hàng tỉ đồng? Số tiền ấy làm cách nào mà có? Người dân họ có quyền suy đoán, đó là chuyện bình thường.
Việc kê khai tài sản vẫn còn hình thức?
Có ý kiến cho rằng, việc kê khai tài sản của cán bộ các cấp hiện nay chưa hiệu quả, vấn đề kê khai chỉ mang tính hình thức?
Luật Phòng, chống tham nhũng năm 2005 sửa đổi, bổ sung năm 2007 và 2012 có những mâu thuẫn khá rõ. Điều 6 và Điều 8 quy định "Công dân có quyền phát hiện, tố cáo hành vi tham nhũng...". Thế nhưng, đến khi công khai tài sản thì Điều 46a lại quy định "Bản kê khai tài sản của người có nghĩa vụ kê khai phải được công khai trong cơ quan, tổ chức, đơn vị nơi người đó làm việc", nghĩa là chưa công khai ở nơi cư trú! Việc không công khai bảng kê khai tài sản ở nơi cư trú thì người dân làm sao có thể thực hiện được Điều 6, Điều 8 nói trên trong khi chúng ta coi nhân dân là tai là mắt của chính quyền. Việc nhân dân không biết quan chức kê khai tài sản như thế nào thì ai đó tham nhũng cứ ung dung đi trên "đại lộ" chứ chẳng phải hớt hải chạy trốn vào những con hẻm, vào ngõ ngách. Nếu chỉ mấy anh chị em cơ quan nơi công tác biết với nhau thì mãi mãi vẫn chỉ là hình thức. Vì trong cơ quan thì có lãnh đạo và bị lãnh đạo, có thể có trường hợp biết đấy nhưng chưa hẳn đã nói ra, bởi trên dưới có nhiều tình tiết tế nhị, nhạy cảm.
Được biết có người phát biểu, bây giờ một người có thể có nhiều nơi ở thì công khai ở nơi nào? Bản thân câu hỏi đó đã manh nha có điều gì bất ổn rồi; anh đang kêu Nhà nước trả lương không đủ sống, làm sao có nhiều nhà ở thế? Thực ra, nếu là người minh bạch, không có gì mắc mớ thì chỉ 30 phút hoặc nhiều lắm là một ngày họ sẽ kê khai xong. Còn ai đó nhiều đất đai, nhiều nhà ở, nhiều tiền bạc, tài sản lớn mà không rõ nguồn gốc, ắt phải vắt óc xem gán cho ai đứng tên khu đất nào, ai đứng tên căn nhà nào, ai làm sổ "tiết kiệm" gửi quỹ tín dụng hay ngân hàng nào là "hợp lý", thiên hạ chấp nhận được...
Vậy theo ông, việc cần làm nhất hiện nay là gì? Công khai, minh bạch như thế nào?
Tôi nghĩ không kiểm soát được thu nhập thì khó có hy vọng phòng, chống được tham nhũng. Chúng ta vẫn trong tình trạng "nói nhiều làm ít". Một việc tôi cho là hữu hiệu là hạn chế đến mức tối đa việc giao dịch, thanh toán, chi tiêu bằng tiền mặt. Không ít cơ quan, đơn vị đã từng mang cả ô tô đi nhận tiền, có lực lượng áp tải hùng hậu, thế mà vẫn có trường hợp bị cướp. Hoặc có đoàn công tác xách hàng túi du lịch bự tiền mặt công cán khắp vùng... Tôi có cảm nhận, một số người trong công việc có quan hệ đến tiền bạc, miệng thì nói phải giao dịch trên tài khoản, nhưng trong đầu thì chỉ muốn chi tiêu bằng tiền, tay trao tay.
Hiện nay, ở một số cơ quan, đơn vị, kế toán không còn thực hiện được chức năng giám đốc tài chính, mà biến thành người ghi chép  chi tiêu công quỹ của các sếp và biến tấu thế nào cho "hợp lý"để sếp khỏi phiền lòng; nếu muốn tiếp tục làm việc thì sếp bảo sao phải làm vậy. Có trường hợp chỉ cần một miếng giấy viết tay của sếp là thủ quỹ có thể mở két rút ra tiền tỉ trao cho người có nhiệm vụ sếp giao. Quản lý tài chính như thế nói gì chống tham nhũng!
Xin chân thành cảm ơn ông! 
Tiền ở đâu ra?
Liên tiếp xảy ra những vụ trộm "viếng thăm" nhà quan chức đình đám, đặc biệt dư luận đang xôn xao về vụ trộm đột nhập văn phòng của vị lãnh đạo một sở tại TP.HCM để "cuỗm"đi số tiền và USD trị giá 1,6 tỉ đồng khiến dư luận đặc biệt quan tâm. Chỉ đến khi bị trộm viếng thăm, khối tài sản khủng trị giá hàng chục, hàng trăm cây vàng, hàng tỉ đồng hay vài chục nghìn USD... được cất kỹ của nhiềuquan chức mới phát lộ.
TAND tỉnh Gia Lai vừa tuyên phạt tổng cộng gần 72 năm tù cho bốn bị cáo gồm: Nguyễn Mạnh Quân, Lê Đình Đạt, Nguyễn Quốc Nam, Nguyễn Ngọc Thuận cùng về tội trộm cắp tài sản. Cách đây hơn một năm, bốn đối tượng trên đã thực hiện vụ trộm cắp tại nhà riêng của vợ chồng ông Đặng Xuân Th. - Giám đốc một sở với tổng tài sản khoảng 2,792 tỉ đồng. Vụ "quan" tỉnh mất trộm này đã gây xôn xao dư luận suốt một thời gian dài.
Trước đó, sáng ngày 3/7/2013, Công an TP. Vinh (Nghệ An) đã bắt ba nghi can trộm 57 lượng vàng và 50 triệu đồng tại nhà một cán bộ văn phòng UBND. Nhóm đối tượng này đã đột nhập gia đình bà Trần Thị Anh Đào (53 tuổi, trú tại P.Hưng Dũng, TP. Vinh) cạy tủ, két sắt để trộm số tài sản nêu trên.
Cũng trong năm 2013, trộm đã đột nhập nhà riêng ông Phạm Minh Tú, Trưởng Ban quản lý dự án huyện Đông Hải (Bạc Liêu), ở thị trấn Giá Rai, huyện Giá Rai (Bạc Liêu) lấy trộm tài sản với trị giá khoảng 1,5 tỉ đồng trong két sắt. ông Tú trình báo, tài sản trên gồm 1 tỉ đồng tiền mặt của nhiều doanh nghiệp gửi để qua tết nộp ngân sách; 4.000 USD của cha mẹ vợ ông Tú và tiền, vàng là tài sản của gia đình. Điều đáng nói, bọn trộm đột nhập nhà ông Tú có liên quan đến hàng loạt vụ trộm trên địa bàn tỉnh Bạc Liêu, Sóc Trăng, Hậu Giang, Cần Thơ, Trà Vinh... Chúng chỉ tìm đến nhà cán bộ khá giả hoặc tiệm vàng để trộm. Những vụ mất trộm này khiến dư luận rất băn khoăn. Có người để tiền tỉ ở cơ quan, có bảo vệ mà vẫn mất cắp. Chính vì thế, dư luận có quyền đặt câu hỏi tiền ở đâu ra mà nhiều thế, phải chăng...
 
HƯƠNG LAN - PHẠM HẠNH - DƯƠNG THU
http://www.doisongphapluat.com/xa-hoi/con-bao-nhieu-quan-chuc-co-kho-bau-bi-mat-a49007.html

CÁI TÂM ĐANG BỊ ...BỎ QUÊN (Tô Văn Trường)

$
0
0


                 CÁI TÂM ĐANG BỊ ...BỎ QUÊN

 

Tô Văn Trường

Sức mạnh phát triển đất nước chính là “nhân”- là con người, là nhân tâm.  Phải có nhân hòa thì mới có nội lực. Làm thế nào để có nhân hòa?

Người ta thường nói tới "Sự thông minh của trái tim", chính là để nói về cái tâm. Vì cái tâm đó, Việt Nam đã đánh thắng những đế quốc mạnh nhất, bởi đã tìm ra những phương án thông minh, mà chính TS Henry Kissinger (đã từng làm việc cho 03 đời Tổng thống Mỹ) cũng đã phải thú nhận.

Cái tâm chỉ còn là lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm?

Nhưng phải nói sau chiến tranh, và nhất là từ khi bước vào kinh tế thị trường, cái “chữ tâm” đó đang nhạt dần và bị… bỏ quên.

Hầu hết khi phân tích chiến lược, người ta sử dụng phương pháp phân tích SWOT (Strength-Weakness-Opportunity-Threats: Mạnh, yếu, cơ hội và thách thức). Nhìn rộng ra một đất nước thì vị trí địa lý, tài nguyên thiên nhiên, con người, hệ thống thể chế thuộc về nội lực, còn thời cơ và thách thức chính là ngoại lực.

Nội lực đúng là toàn bộ nguồn lực bên trong, sẽ được bổ sung tự nhiên hay tổn thất trong quá trình xây dựng và phát triển, tùy thuộc vào hiệu quả vận hành tương tác với nguồn lực bên ngoài. Nhưng nội lực phải coi là yếu tố quan trọng nhất, mang ý nghĩa quyết định sự thành bại của quá trình này.

Ngày trước, trong sách Tam quốc, nói đến Tôn Quyền có địa lợi, Tào Tháo có thiên thời, Lưu Bị chỉ có nhân hòa mà cũng ngang ngửa thiên hạ. Đủ biết nội lực, trong đó, con người với chữ tâm quan trọng dường bao.

Những yếu tố làm nên nội lực, gồm nhiều thứ nhưng có lẽ cơ bản nhất vẫn là con người và thể chế gắn những con người đó với nhau. Tài nguyên tất nhiên là một phần của nội lực nhưng không phải là cái quan trọng nhất. Ở các nước OECD thì 80% tài nguyên của họ là con người.Thiên thời là một cái gì đó khách quan gồm cơ hội hoặc thách thức.

Cũng có ý kiến cho rằng nội lực của Việt Nam, phần cứng là  tài nguyên thiên nhiên, phần mềm là con người hay nói cách khác nội lực Việt Nam chính là thiên thời, địa lợi nhân hòa. 

Theo thiển nghĩ của người viết bài, phần mềm còn là tư tưởng chi phối xã hội  và hệ thống thể chế gắn kết xã hội, văn hóa… như một  hệ điều hành (ví dụ như  thể chế kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, xã hội dân sự hoặc tam quyền phân lập).

Lâu nay, ta dùng các hệ điều hành làm chủ tập thể, kinh tế quốc doanh là chủ đạo, đất đai là sở hữu toàn dân, tư duy lợi dụng nhiệm kỳ hay còn gọi tư duy trục lợi (tư duy thò lò), chuyên chính vô sản, để vận hành đất nước. Sự phát triển đất nước hiện nay là kết quả, là sản phẩm của hệ điều hành này.

Có điều, trong quá trình phát triển, tự lúc nào, trong kinh tế, đã xuất hiện lợi ích nhóm, mang tính chất đặc quyền đặc lợi, rất ảo nhưng cái di hại lại rất cụ thể. Khi đó, cái tâm con người chỉ còn ý nghĩa là… lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm của mình.

Chính nhóm đặc quyền, đặc lợi này nhờ hệ điều hành còn có những khuyết tật, lỗ hổng ấy mới muốn níu giữ nó vì rời nó ra là họ khó sống.

Đừng quên rằng, chính cố Tổng Bí thư Trường Chinh khi còn sống, là một trong những lãnh đạo rất ủng hộ Đổi mới phát biểu tại Đảng bộ Hà Nội 19/10/1986đã chỉ rõ“Lãnh đạo đã phạm nhữngsai lầm nghiêm trọng và kéo dài về chủ trương, chính sách lớn. Nguyên nhân là do tả khuynh, ấu trĩ, duy ý chí, trái quy luật khách quanđã mắc sai lầm lại bảo thủ, trì trệ, không dũng cảm sửa chữa…  (Văn kiện Đảng toàn tập; Tập 47, trang . 270.)

Để đấu tranh chống bá quyền, bành trướng, đưa dân tộc vượt qua những cam go, thách thức hiện nay, Việt Nam  phải phát huy sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc. Ý kiến khác nhau, quan niệm khác nhau là một tất yếu khách quan, có tính quy luật. Nhưng nếu để kéo dài thực trạng đó một cách không bình thường, kéo dài thực trạng lợi ích nhóm sẽ dẫn đến phá vỡ sức mạnh đoàn kết toàn dân.

Dựa vào đâu?

Việt Nam không thể dựa vào tài nguyên thiên nhiên để phát triển được vì tài nguyên khoáng sản của nước ta rất nhỏ bé, manh mún. Thậm chí không có khoáng sản nào có lợi thế để cạnh tranh có hiệu quả (nhập khẩu còn rẻ hơn khai thác), trừ than, dầu, khí, nước ngọt, cát, đá, sỏi và đất. Than, dầu khí thì sắp hết (30 năm nữa là đóng cửa bể than Quảng Ninh). Nước ngọt 70% phụ thuộc nguồn nước đầu nguồn xuất phát từ cao nguyên ở Vân Nam của Trung Quốc (hệ thống sông Hồng và sông Cửu Long).

Đất, chủ yếu là nông nghiệp, phụ thuộc thiên nhiên, nguồn tưới phụ thuộc nước ngọt của các hệ thống sông cũng không phải nhiều. Ngay cả đá vôi làm xi măng, trữ lượng khai thác được và có hiệu quả cũng chỉ có khoảng 2 tỷ tấn. Còn lại chỉ làm đá rải đường. Tài nguyên sinh học (flora & fauna) cũng nhỏ bé, lại đang ngày càng "teo"đi nhanh chóng.

Điều đó là một hạn chế nhưng có đáng sợ không? Thế giới, không thiếu những nước tài nguyên khoáng sản nghèo nàn, nhưng đã trở thành nước rất giầu có, nhờ cái tâm con người cũng rất .. giầu. Có thể thấy như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan , Hồng Công vv…

Ngược lại cũng có những nước giầu có khoáng sản nhưng đã không giữ được uy thế đó của mình. Như Hà Lan chẳng hạn. Cho dù vẫn là quốc gia phát triển, nhưng
Hà Lan đã không duy trì được vị trí đứng đầu thế giới về phát triển công nghệ điện tử, chỉ vì ỷ lại quá nhiều vào dầu ở biển Bắc (hiện thua xa Nhật Bản  và Hàn Quốc ). Cái gọi là "căn bệnh Hà Lan" ngày xưa cũng chính là "lời nguyền của tài nguyên khóang sản" ngày nay.

Đủ hiểu, sức mạnh phát triển đất nước chính là “nhân”- là con người, là cái nhân tâm.  Nhưng phải có nhân hòa thì mới có nội lực. Làm thế nào để có nhân hòa? Xưa, Vua Trần Nhân Tông đã là một tấm gương sáng về tập hợp lòng dân chống giặc ngoại xâm, và hòa giải, đoàn kết dân tộc sau chiến thắng, làm nên một Đại Việt hùng cường.

Nước Nhật, người Nhật chẳng hề được ưu đãi chút nào từ cái “thiên và địa”, những họ đã chẳng hề mảy may ca thán về những rủi ro, bất hạnh. Nước Nhật không có rừng vàng, biển bạc, chỉ có sức mạnh từ lòng yêu nước và tự trọng của người Nhật. Đầu hàng Mỹ và chịu nhận Mỹ làm đồng minh ngay sau khi thua trận đại chiến thế giới lần thứ hai là một quyết định sáng suốt của Nhật Hoàng, với sự ưng thuận của toàn bộ nội các Nhật. Và việc không truy cứu trách nhiệm Nhật Hoàng trước chiến tranh cũng thông minh không kém, từ cả phía người Nhật và người Mỹ.

Nội lực của người Nhật chính là tự cường, chính là “nhân hòa”.

“Nhân hòa” trong nội lực nước Việt

Thể chế văn minh là mảnh đất và môi trường để nội lực đất nước phát triển. Để người Việt có thể tìm thấy hạnh phúc bằng chính lao động chân chính được gieo trên mảnh đất này
Bàn về cái nhân, là thứ “nhân định” mà chúng ta hoàn toàn có thể tạo lập được. Người viết bài chỉ xin nêu ra những cái khiếm và những cái khuyết để có thể cùng nhau khắc phục.

Chuyển hướng nhận thức chính mình
Để có được nội lực, trước hết người Việt phải chuyển hướng nhận thức của chính mình, để thoát khỏi óc nô lệ - nô lệ vào cái dốt, cái yếu kém, cái  viển vông, mơ hồ  và cả nô lệ vào học vấn. Vì cái gì cũng có giới hạn, chỉ có sự ngu dốt, nếu không chịu học hỏi là… vô giới hạn!
Chiến lược Nhà nước cho sự phát triển 05 hay 10 năm tới không phải khó lắm. Khó nhất là đạt được bằng cách nào? Như Mác nói đại ý «Thời đại này khác thời đại trước không phải sản xuất ra được cái gì, mà là dùng cái gì để sản xuất ». Bây giờ, mở rộng ý tưởng ấy là hợp tác với ai để có vốn, công nghệ, nguyên liệu để sản xuất và bán cho thị trường nào? Đó là “nhiệm vụ chính trị” số một.
Xác định ta, bạn, thù, đối tác cũng phải trên cơ sở đó mà nhìn nhận. Nhiệm vụ bảo vệ độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ là "sợi chỉ đỏ" xuyên suốt, quốc gia nào cũng phải thực hiện, không chỉ có VN. Nước Việt đang hội nhập thế giới văn minh, hiện đại mà xem tư bản là kẻ thù thường xuyên thì chuyện xác lập quan hệ đối tác chiến lược sẽ ra sao? Ta mà còn không tin thì làm gì "cả hai ta"đều có "niềm tin chiến lược".
Một nhược điểm rất rõ, là đa phần giới có trình độ học vấn, thì mắc bệnh “hàn lâm”, chỉ chăm nhằm vào những cái đích rất cao siêu, rất oách như kỹ thuật na-nô, những thứ siêu việt mà giới khoa học thế giới đang ồn ào, trong khi nội hàm năng lực, hoàn cảnh và phương tiện đều thiếu thốn và yếu kém.
Trong khi thực tiễn đất nước đòi hỏi người Việt, nhất là tầng lớp trí thức, có học vấn cần moi đầu, vắt óc nhắm vào những thứ thật bình thường, bình dị như hạt lúa, củ khoai, con cá … xem có cách nào cho tốt hơn, cho bà con nông dân được nhờ.
Đó là những  những thứ bình thường mà chẳng tầm thường chút nào.
Vậy nên, có người đã nói theo kiểu “cười ra nước mắt”: Cái sự khoa học ở xứ ta đang trở thành khóa hóc (!) – chẳng mở được gì cả, đặc biệt là khoa học về các lĩnh vực công nghệ, khoa học kỹ thuật, khoa học chính trị xã hội.
Hiện tượng “có đoàn mà không có kết” cũng khá phổ biến khắp mọi lĩnh vực. Mạnh ai nấy làm, giống như bàn tay xòe ra, bẻ ngón nào gãy ngón nấy, chẳng chịu cụm lại thành nắm đấm cho đủ sức mạnh và vững chắc. Ở xứ người, nhiều cộng đồng các dân tộc càng đông càng mạnh, còn cộng đồng người Việt ở nước ngoài thì sao? Nếu người Việt chỉ gắng sức từng bộ phận mà không có sự phối hợp đồng bộ, tổng thể thì bị … chuột rút (vọp bẻ) cũng là lẽ đương nhiên!
Anh hùng tạo nên thời thế
Nhân hòa ở nước Việt thời nay còn là cái phải nỗ lực, và giải quyết tốt các mâu thuẫn nảy sinh trong quá trình vận động và phát triển mới hy vọng nội lực nước Việt mạnh lên. Mâu thuẫn giữa lợi ích nhóm và lợi ích của đa số nhân dân. Mâu thuẫn giữa những người muốn cách tân đất nước và những người thủ cựu, gắn với lợi ích nhóm. Lợi ích nhóm là một trong những “vật cản” mà nước Việt phải chiến đấu lâu dài và chế ngự.
Lê Nin nói: "Đào xuống, lật ra, xới tung lên những hàng chữ dầy đặc đủ thứ lý thuyết, ta sẽ thấy đằng sau đó lồ lộ hiện ra cái gốc quyền lợi  trơ trọi, thô thiển!".Cái cần đào đó, cũng đang nằm sâu trong lòng xã hội nước Việt.
Nước Việt đang rất cần những anh hùng tạo nên thời thế.
Hai thứ đầu tiên là “thiên và địa” vốn dĩ là những thứ nằm ngoài “nhân”, nên chỉ có thể lựa theo, nương theo quy luật khách quan của nó để thích nghi, để mà tạo lợi thế cho “nhân hòa”, không thể can thiệp, tác động vào được.
Còn “nhân hòa” là  yếu tố cơ bản của nội lực, thì không ai khác, người Việt, những những có trọng cách, phải tạo được ra. Lâu nay, ta nói nhiều về “lỗi hệ thống” và tính lạc hậu, xơ cứng của tư duy phát triển, nhưng nói cho cùng thì hệ thống và tư duy xơ cứng đó là của chúng ta…. tạo ra.
Vì vậy, nếu muốn đất nước phát huy được nội lực thì mỗi người Việt Nam, trước tiên là các nhà lãnh đạo phải quyết tâm vượt qua chính mình chứ không phải ngồi chờ sự thay đổi. Sự vượt qua chính mình đó, đòi hỏi cả trí tuệ, ý chí, bản lĩnh và sự kiên trì, lòng tin ở những giá trị văn minh, văn hóa.
Lợi ích dân tộc, chủ quyền quốc gia, Nhà nước pháp quyền, xã hội dân chủ, đất nước giầu mạnh là mục tiêu trên hết. Thể chế văn minh là mảnh đất và môi trường để nội lực đất nước phát triển. Để người Việt có thể tìm thấy hạnh phúc bằng chính lao động chân chính được gieo trên mảnh đất này.


(bản gốc của tác giả) 

(bài này đã biến mất!!!) Thưa ông Bộ trưởng Văn hóa, đâu là phần chìm của văn hóa ngoại lai?

$
0
0
Tôi nghĩ nhiều người nên đọc bài này và suy nghĩ thêm về những gì liên quan ở nơi mình ở hoặc thường lui tới...

(GDVN) - Quảng cáo hàng hóa, dịch vụ còn bắt buộc phải viết chữ nước ngoài...
                                                                       Bởi giaoduc.net.vn

Viewing all 6664 articles
Browse latest View live