ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ BÀI VIẾT “CHẶT CỜ VÀ TREO CỜ” CỦA TÁC GIẢ HÀ VĂN THỊNH TRÊN TRANG BAUXITE VIỆT NAM
13/07/2013
Viễn
Ngày 12/7/2013 lướt qua trang bauxite việt nam ngõ hầu kiếm chút thông tin gì vui vui. Nhưng rồi vui chẳng có mà đọc lại thấy buồn thêm buồn. Và khi đọc bài viết “Chặt cờ và treo cờ” của tác giả Hà Văn Thịnh thì lòng Viễn tôi lại càng thấy buồn hơn. Câu chuyện về sự “tham lam” của Trung Quốc, và những hành động phi pháp, ức hiếp của họ đối với ngư dân Việt Nam thì ai cũng biết rồi. Và ai cũng đều rất căm phẫn trước những hành động ngang ngược này của Trung Quốc. Là người dân Việt Nam yêu nước ai cũng đau đáu trong lòng những suy nghĩ phải tìm ra kế sách làm sao để bảo vệ được chủ quyền biển đảo thiêng liêng của tổ quốc. Đã có rất nhiều bài viết của các tác giả trong và ngoài nước viết về vấn đề này. Tác giả Hà Văn Thịnh cũng viết về câu chuyện liên quan tới biển Đông nhưng qua câu chuyện của anh tôi thấy thật sự day dứt. Câu chuyện của anh trích dẫn lại một bài viết của trang BBC đề cập tới việc tàu của ông Nguyễn Minh Vương bị tàu kiểm ngư Trung Quốc tấn công và cướp tài sản ngày 9/7 vừa rồi. Sẽ không có gì đáng nói nếu bài viết của anh chỉ dừng lại ở đây, phản ánh về một sự việc có thật và bày tỏ long căm phẫn đối với Trung Quốc. Sự việc này các cơ quan báo chí cũng đã đăng tải, các cơ quan chức năng cũng đã vào cuộc và cũng rất nhiều người căm phẫn trong đó có Viễn tôi. Nhưng sau đoạn viết đấy anh lại quy kết một câu “xanh rờn” mà Viễn tôi không thể không day dứt. Anh viết “điều đau đớn và nhục nhã nhất là khi biết chuyện ngư dân ta, mỗi lần đi đánh bắt xa bờ, muốn sống, an toàn, PHẢI treo cờ Tàu (!)… Muốn đánh cá trên biển trời của ta thì phải hạ cờ ta, treo cờ Tàu”. Tôi không biết anh lấy thông tin này ở đâu và anh chắc chắn về thông tin đó được bao nhiêu phần trăm nhưng riêng đối với bản thân tôi, tôi nghĩ những điều anh nói không đúng và đang xúc phạm tới tình cảm yêu nước thiêng liêng của các ngư dân Việt Nam đang ngày đêm bám biển để bảo vệ chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc. Chuyện các tàu Trung Quốc tấn công, cướp tài sản, thậm chí chặt cờ tổ quốc treo trên tàu của ngư dân theo Viễn nghĩ là có thật. Tuy nhiên nếu quy kết rằng các tàu của ngư dân ta muốn đánh cá an toàn phải tự chặt cờ ta, treo cờ tàu theo như cách nói của anh Hà Văn Thịnh thì là điều không đúng. Nhân dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Tôi nghĩ các ngư dân của Việt Nam trừ khi bị các tàu Trung Quốc tấn công, ép buộc và chặt cờ chứ không bao giờ có chuyện ngư dân ta tự chặt cờ tổ quốc và treo cờ tàu để được an toàn. Ý thức về chủ quyền biển, đảo thiêng liêng của tổ quốc chưa bao giờ tắt trong mỗi người ngư dân Việt Nam ngày ngày đương đầu với sóng gió này. Thậm chí có khi có cả những tàu của ngư dân ta bị tàu Trung Quốc tấn công nhưng các ngư dân vẫn kiên quyết bảo vệ lá cờ tổ quốc. Chắc anh Hà Văn Thịnh vẫn nhớ tấm gương của anh Bùi Văn Phải (chủ tàu cá QNg 96382) và anh Phạm Quang Thạnh (thuyền trưởng). Vào ngày 20/3/2013 tàu của hai anh cũng bị tàu của tàu ngư chính Trung Quốc mang số hiệu 786 truy đổi và bắn cháy nhưng hai anh vẫn cố hết sức bảo vệ cho được lá cờ tổ quốc, không để cờ tổ quốc bị cháy. “Tàu cháy nhưng quyết không để cháy cờ tổ quốc” đã trở thành hình ảnh cao đẹp thể hiện tấm lòng yêu nước của các ngư dân Việt Nam. Vậy cớ làm sao mà anh Hà Văn Thịnh lại quy kết cho rằng các ngư dân muốn sống, muốn đánh bắt cá an toàn phải “Chặt cờ ta, treo cờ Tàu”. Tôi nghĩ những điều anh nói không có thực và anh nói như vậy là đang xúc phạm tới những ngư dân Việt Nam đang ngày đêm bám biển để bảo vệ chủ quyền tổ quốc. Và rồi đọc hết bài viết của anh tôi cũng mới hiểu được dụng ý của anh khi anh cố tình quy kết như vậy. Anh viết tiếp: “Có còn gì để nói nữa không về cái đểu cáng, thâm độc của 4 tốt, 16 chữ vàng; về sự im lặng lì lợm của các quan chức có tránh nhiệm trước vận nước, lòng dân? Làm sao có thể biện minh nổi khi sự thật đắng cay rành rành như thế mà vẫn khua mép, cong môi bảo vệ cho cái gọi là “tình hữu nghị”; vẫn đàn áp bất cứ ai dám đau nỗi đau quốc thể bị sỉ nhục, hiểm hỏa mất biển, mất nước cận kề?”
Đến đây thì ý đồ của anh đã rõ. Thì ra anh cố tình quy kết chuyện ngư dân ta phải chặt cờ ta, treo cờ Tàu là để kích động vào lòng yêu nước của nhân dân, lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân từ đó hướng lái câu chuyện sang một hướng khác là hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước Việt Nam hiện nay, làm cho nhân dân mất niềm tin vào đường lối, chủ trương giải quyết tranh chấp biển Đông thông qua hòa bình, đối thoại của Nhà nước. Bài viết của anh thực ra cũng chẳng khác gì so với các bài viết của mấy anh phản động trong và ngoài nước khi hô hào “Đảng, Nhà nước ta nhu nhược trong vấn đề biển Đông”. Là người Việt Nam yêu nước, ai cũng biết là để đối phó với một nước “nham hiểm” như Trung Quốc chúng ta phải có những bước đi, tính toán hết sức khôn khéo để có thể bảo vệ được chủ quyền. Chúng ta là một nước nhỏ, nước yếu bên cạnh một nước lớn mà tham lam nên cách để chúng ta tự bảo vệ cũng phải hết sức khôn khéo. Chúng ta bảo vệ chủ quyền phải bằng một trái tim nóng và một cái đầu lạnh. Chúng ta đang cố hết sức để tránh rơi vào bẫy khiêu khích của Trung Quốc. Và một điểm nữa cũng rất quan trọng đó là để bảo vệ chủ quyền hiện nay cần có sự đoàn kết, đồng tâm nhất trí của mọi người dân Việt, từ trong nước cho tới kiều bào nước ngoài, từ người dân bình thường cho tới Đảng, chính phủ. Vì vậy những bài viết kiểu mang tính kích động dư luận nhằm chia rẽ đoàn kết, chia rẽ dân với Đảng như bài viết của anh chẳng những chằng giúp được gì cho vấn đề bảo vệ chủ quyền mà ngược lại càng làm cho Việt Nam chúng ta bị phân tán đi sức mạnh.
Có thể anh Hà Văn Thịnh là người yêu nước. Viễn tôi cũng là người yêu nước. Tất cả người dân Việt Nam mang trong mình dòng máu Việt cũng là người yêu nước. Chúng ta yêu nước thì phải làm sao bằng những hành động thiết thực để bảo vệ chủ quyền chứ ngồi không và viết những bài quy kết, kích động như anh Hà Văn Thịnh thì tôi nghĩ là không nên chút nào trong lúc này.
Đến đây thì ý đồ của anh đã rõ. Thì ra anh cố tình quy kết chuyện ngư dân ta phải chặt cờ ta, treo cờ Tàu là để kích động vào lòng yêu nước của nhân dân, lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân từ đó hướng lái câu chuyện sang một hướng khác là hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước Việt Nam hiện nay, làm cho nhân dân mất niềm tin vào đường lối, chủ trương giải quyết tranh chấp biển Đông thông qua hòa bình, đối thoại của Nhà nước. Bài viết của anh thực ra cũng chẳng khác gì so với các bài viết của mấy anh phản động trong và ngoài nước khi hô hào “Đảng, Nhà nước ta nhu nhược trong vấn đề biển Đông”. Là người Việt Nam yêu nước, ai cũng biết là để đối phó với một nước “nham hiểm” như Trung Quốc chúng ta phải có những bước đi, tính toán hết sức khôn khéo để có thể bảo vệ được chủ quyền. Chúng ta là một nước nhỏ, nước yếu bên cạnh một nước lớn mà tham lam nên cách để chúng ta tự bảo vệ cũng phải hết sức khôn khéo. Chúng ta bảo vệ chủ quyền phải bằng một trái tim nóng và một cái đầu lạnh. Chúng ta đang cố hết sức để tránh rơi vào bẫy khiêu khích của Trung Quốc. Và một điểm nữa cũng rất quan trọng đó là để bảo vệ chủ quyền hiện nay cần có sự đoàn kết, đồng tâm nhất trí của mọi người dân Việt, từ trong nước cho tới kiều bào nước ngoài, từ người dân bình thường cho tới Đảng, chính phủ. Vì vậy những bài viết kiểu mang tính kích động dư luận nhằm chia rẽ đoàn kết, chia rẽ dân với Đảng như bài viết của anh chẳng những chằng giúp được gì cho vấn đề bảo vệ chủ quyền mà ngược lại càng làm cho Việt Nam chúng ta bị phân tán đi sức mạnh.
Có thể anh Hà Văn Thịnh là người yêu nước. Viễn tôi cũng là người yêu nước. Tất cả người dân Việt Nam mang trong mình dòng máu Việt cũng là người yêu nước. Chúng ta yêu nước thì phải làm sao bằng những hành động thiết thực để bảo vệ chủ quyền chứ ngồi không và viết những bài quy kết, kích động như anh Hà Văn Thịnh thì tôi nghĩ là không nên chút nào trong lúc này.
==============================
12/07/2013
Chặt cờ và treo cờ…
Hà Văn Thịnh
Một người bạn được mời dự Hội thảo về Biển Đông ở Quảng Ngãi cách đây ít lâu có kể với tôi rằng, điều đau đớn và nhục nhã nhất là khi biết chuyện ngư dân ta, mỗi lần đi đánh bắt xa bờ, muốn sống, an toàn, PHẢI treo cờ Tàu (!)? Tôi hỏi lại tại sao chẳng thấy báo chí nói gì thì “bị” ngộ tiếp là Hội thảo đó có cho báo chí tham dự đâu mà tin với tức!
Câu chuyện khó tin ấy cứ ám ảnh, làm tôi băn khoăn mãi cho đến ngày đọc thấy trên BBC, 9.7.2013: Tàu cá Việt Nam “bị tấn công, chặt cờ”. Thì ra, cái sự thật kinh hoàng đó bị bưng bít, để hóa thành “đối tác chiến lược toàn diện” với kẻ láng giềng tham lam, độc ác, tráo trở rất có thể là chuyện thường ngày…
Bài báo của BBC cho độc giả biết thuyền trưởng tàu QNg 96787 TS, ông Võ Minh Vương, nói tàu của ông bắt đầu ra khơi từ ngày 4/7 và đến ngày 9/7 thì dừng lại gần đảo Phú Lâm, thuộc Hoàng Sa… Ông Vương cho biết khi tàu của ông đang neo đậu thì một chiếc tàu trắng xuất hiện và thả ca nô xuống bám theo tàu của ông.
Sau 15-20 phút truy đuổi, những người này đã "leo lên tàu và dùng dùi cui điện để đánh thuyền trưởng và thủy thủ trên tàu, đồng thời đập phá tàu và tịch thu toàn bộ số cá mới đánh bắt được".
Khi được hỏi những người này nói tiếng gì, ông Vương cho biết là họ "nói tiếng Trung Quốc".
Ông Vương cũng cho biết thêm những người này mặc đồ "sỹ quan hải quân", và một số khác thì mặc "đồ lính rằn ri".
"Họ chỉ hướng Việt Nam nhưng không nói là Việt Nam", ông Vương nói.
"Tôi không chịu thì họ mới chặt hai cây cờ [treo trên tàu], vứt xuống nước".
"Tôi chạy tới lấy cờ lên thì họ đánh tôi ngất xỉu".
Chắc chắn, không một lương tri nào của Trái tim Việt, Hồn Việt có thể chịu nổi sự thật kinh hoàng về nỗi đau đớn nhãn tiền: Muốn đánh cá trên biển trời của ta thì phải hạ cờ ta, treo cờ Tàu; không hạ thì bị chặt, vứt xuống nước; muốn không bị sỉ nhục để lấy cờ lên thì thân tàn, ma dại!
Có còn gì để nói nữa không về cái đểu cáng, thâm độc của 4 tốt, 16 chữ vàng; về sự im lặng lì lợm của các quan chức có tránh nhiệm trước vận nước, lòng dân?
Làm sao có thể biện minh nổi khi sự thật đắng cay rành rành như thế mà vẫn khua mép, cong môi bảo vệ cho cái gọi là “tình hữu nghị”; vẫn đàn áp bất cứ ai dám đau nỗi đau quốc thể bị sỉ nhục, hiểm hỏa mất biển, mất nước cận kề?
Nếu nối các sự kiện từ việc TQ chiếm Hoàng Sa ngày 19.1.1974, chiếm một phần Trường Sa, đảo Ba Bình, 1956; Gạc Ma, 14.3.1988; thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa”, 24.7.2012; chuyện hạ cờ ta, treo cờ tàu trên Biển Đông…, thì ngay một đứa trẻ cũng biết rõ rằng âm mưu xâm lược, cướp bóc nước ta của nhà cầm quyền TQ (và Đài Loan) là bản chất, không bao giờ thay đổi. Làm sao có thể thay đổi được bản chất của kẻ thù truyền kiếp hàng ngàn năm?
Sự thâm độc, tinh vi của “Tàu khựa chết đi” (cách diễn đạt của Phương Uyên, Nguyên Kha) thì không bút nào có thể tả nổi. Joseph Needham (1900-1995) – người bỏ cả đời để nghiên cứu TQ có nói rằng dù có sống thêm vài trăm năm nữa cũng không thể hiểu hết cái thâm hiểm đến mức huyền bí của “tư duy Tàu”. Cái “tư duy Tàu” ấy đang “chơi” nước cờ tàn độc nhất: Làm cho tư duy Việt coi việc hạ cờ ta, treo cờ Tàu là chuyện… bình thường! Một khi quốc thể, lòng tự tôn dân tộc bị vô cảm hóa, hèn hạ hóa, câm lặng hóa trước lợi ích của cá nhân hay một nhóm người mà vẫn chưa coi đó là hiểm họa sao?
Xin bày tỏ sự tri ân và khâm phục trước lòng dũng cảm của ông Võ Minh Vương và các thuyền viên của tàu QNg 96787 TS. Chính chiếc tàu cá bé nhỏ ấy cho chúng ta thấy rõ vẫn còn đó những con người yêu Tổ Quốc hơn cả tính mạng và của cải của mình. Họ sẵn sàng đương đầu với nguy hiểm, mất mát để bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu không còn những người như thế, thử hình dung Biển Đông đang tràn ngập cờ Tàu?
Huế, 11.7.2013
H.V.T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
(NTB St)








