Quantcast
Channel: Điểm Tin & Tư Liệu(Người Lót Gạch)
Viewing all articles
Browse latest Browse all 6664

Nói thêm về “cái toét miệng từ vô thức” (Hà Văn Thịnh)

$
0
0

01-04-2014


Nói thêm về “cái toét miệng từ vô thức”




Hà Văn Thịnh
Bài “Có thể cười sau khi tra tấn đến chết người dân sao” của tôi đã nhận được một số phản hồi, trong đó một số ý kiến cho rằng tôi đã sai khi “quy chụp” cho bị cáo Nguyễn Thân Thảo Thành vì anh ta “đã thấy nhục” đã “quỳ xuống để xin lỗi” người thân của nạn nhân Ngô Thanh Kiều, xin có mấy lời lạm bàn tiếp…


Thứ nhất, cách bình luận của tôi là phản ứng rất nhanh trước bức ảnh không thể bào chữa về cái cười không thể tha thứ được BBC đăng tải – và, BBC không cho biết đó là cách cười trên là của bị cáo nào. BBC là trang tin có uy tín: Tôi nghe, xem BBC từ năm 10 tuổi và thấy rằng suốt gần 50 năm qua, BBC chỉ sai khoảng… 5 lần! Cái “khoảnh khắc” tai họa (với NTTT) mà BBC đưa lên là một trong những độc chiêu của báo chí – nhiều khi nó mang sức nặng bằng cả hàng trăm bài viết. Cái “sai” của tôi trong trường hợp này là lẽ ra nên đọc thêm một số thông tin khác thì cách dùng từ ngữ sẽ thấu tình, đạt lý hơn. Nhưng, giả dụ cứ đọc thì sẽ chẳng còn viết được nữa bởi cầm… bàn phím cũng cần những “khoảnh khắc” mà, nếu để trôi qua, không thể nào lấy lại được nữa.
Thứ hai, có một chi tiết mà tôi chưa bàn đến (vì như đã nói ở trên, do không biết, chưa đọc) là tội lộng hành, lạm quyền, coi thường mạng dân của Phó Trưởng Công an TP Tuy Hòa. Ông ta đã hành xử như kiểu luật pháp… của chủ nghĩa Fascio: Bắt người chỉ ra lệnh bằng mồm, trực tiếp chỉ huy bức cung với một nghi can phạm mang tội trạng rất nhỏ là trộm cắp. Tội của Phó Trưởng CA TP Tuy Hòa là rất lớn nếu chúng ta suy xét tiếp rằng hàng ngàn quan chức ĂN CẮP hàng trăm, hàng ngàn tỷ của dân của nước chỉ bị kiểm điểm, phê bình (từ “tham nhũng” lâu nay được dùng không thỏa đáng so với thực chất là quan chức ăn cắp, ăn cướp).
Thứ ba, dù NTTT có thấy nhục hay quỳ xuống, hay ăn năn thì cũng không thể vin vào đó để bao biện cho cái tội tra tấn người dân đến chết. Giết người tàn nhẫn rồi xin lỗi là huề sao? Hơn nữa, nếu ai đã từng đọc Sigmund Freud (1856-1939) đều biết về lý thuyết VÔ THỨC (unconscious). Theo Freud, có một số ví dụ (tôi VN hóa) sau: Anh A quên ngày sinh nhật của chị B rồi giải thích là do bận việc; anh C mua vé tàu đi Sài Gòn nhưng ngủ quên, trễ tàu, đổ lỗi là do thức khuya xem tứ kết MU gặp BM; anh D để quên chùm chìa khóa có cái bấm móng tay rất đẹp trên bàn ngoài quán café, rồi bị cu bán vé số lượm mất, giải thích với vợ là mải chuyện, quên, mất…, đều không đúng. Thật ra, tất cả những sai lầm đó nên được xem xét dưới góc độ của vô thức – chi phối hành vicủa con người. Trường hợp thứ nhất là do từ vô thức, anh A không còn yêu B nữa. Trường hợp thứ hai là do C không muốn đi SG vì không đủ tiền, vì không muốn rời xa ai đó ở Huế, không muốn gặp ai đó ở SG… Trường hợp thứ 3 là D không muốn trở về căn phòng có chiếc chìa khóa đó – có nghĩa là từ vô thức, anh D muốn bỏ vợ.

NTTT đã CƯỜI “vì quá vui khi gặp lại người thân, bạn bè sau 1 năm bị tù giam” như một FB đã nói là cách ngụy biện thiếu thuyết phục. Từ vô thức, anh ta vẫn coi nhẹ hoặc chưa nhận thức một cách đầy đủ, thành khẩn tội lỗi của mình; hay nói cách khác, anh ta nói nhục nhưng chưa đủ dzậy. Đó là kiểu cười đã lột trần bản chất thựccủa tâm hồn, suy nghĩ, tình cảm  của con người mà lý trí “không biết”, không thể can thiệp. Bạn thử nghĩ xem trong cuộc đời, có biết bao lần, từ vô thức, bạn đã bộc lộ điều mà bạn muốn che giấu? Chẳng hạn, đi học quên vở thì không thể bào chữa là do vội vàng mà phải tự nhận là từ vô thức, bạn không muốn đi học hôm đó, hay không muốn học, hay không thích người dạy môn học đó…

Huế, nói thật trong ngày 1.4.2014.
http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/04/noi-them-ve-cai-toet-mieng-tu-vo-thuc.html?utm_source=BP_recent

Viewing all articles
Browse latest Browse all 6664

Trending Articles